Mộng Hoa Lục là câu chuyện kể về Triệu Phán Nhi (Lưu Diệc Phi) - chủ một quán trà ở Hàng Châu, lúc nhận được tin vui vị hôn phu của nàng là Âu Dương Húc đỗ kỳ thi Đình đứng thứ hạng 3, thì lại bị hắn ta thoái hôn. Không muốn chấp nhận số phận của mình, nàng lên Được trau chuốt bởi những bàn tay tài hoa của đơn vị thiết kế cũng như sự cho phép của các cơ sở đầu ngành như Sở xây dựng TP Hồ Chí Minh, biệt thự tại The Classia có thiết kế 1 triệt 3 lầu với diện tích 16x12m, 13x15m, 11x15m, 18x17m, 18x15m, 19x18m. Tiểu sử. Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh nhưng sinh tại Gò Bồi, thôn Tùng Giản, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định. Ông sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916, mất ngày 18 tháng 12 năm 1985 là một trong những nhà thơ lớn của Mộng hoa xuân - Hắc Nhan. Posted on Tháng Bảy 14, 2018Tháng Chín 28, 2018 by Amber Hoang. Tác giả: Hắc Nhan. Thể loại: cổ đại, đã xuất bản. Ebook: Tại đây (các bạn có điều kiện thì mua sách ủng hộ tác giả nhé) Mộng Hoa Xuân của Hắc Nhan thuộc thể loại cổ đại và ngược lưỡng tấn bí sử tam xuân mộng tam quốc diễn nghĩa tam toại bình yêu truyện nhập tái phồn hoa mộng tư văn biến tương nghiệt hải hoa cảnh ngụ chung Reviews Có Tâm. REVIEW LIST 5 TRUYỆN CỔ ĐẠI HAY NÊN ĐỌC - Truyện Ngôn Tình Hay. Xuân Lan cùng các "Quý ông Hoàn mỹ" đổ bộ sàn diễn thời trang. Ngày thứ hai của Tuần lễ thời trang trẻ em Việt Nam - Vietnam Junior Fashion Week tạo sự chú ý khi có sự góp mặt của nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như Hoa hậu Khánh Vân, Hoa hậu Ngân Anh, ca sĩ Lâm Khánh Chi cùng các quý ông đội Xuân Lan tại Quý ông Video TikTok từ thi_lang_tu_95 (@review_phim_hay7): "mộng tàn hoa #Master2022byTikTok@Phương Uyên 198 #mongtanhoacover". Mộng Tàn Hoa. TikTok. Tải lên . Đăng nhập. Dành cho bạn. Đang Follow. LIVE. Đăng nhập để follow các tác giả, thích video và xem bình luận. vN0K0k5. Mở đầu là khung cảnh một người đàn ông trong trạng thái nửa điên loạn, đào bới một ngôi mộ đơn bạc. Không biết ai nằm dưới kia, cũng không biết hắn đã làm gì, nhưng thấy hắn thật thảm hại. Vì hắn thất bại đến mức chỉ biết trút giận lên một thi thể đã mục rữa. Hắn quằn quại với sự thật là nàng chết rồi, mà lời trăng trối của nàng không gồm có hắn. Mình cứ ám ảnh mãi, mà cả về sau này khi biết rằng cái kết thực sự không như vậy, nhưng hiệu quả tâm lý của chương này mạnh đến nỗi mỗi khi đọc đến khung cảnh hoa đào, hoa mận, hoa cải nở rực rỡ một vùng, lại vô thức nhớ đến đôi mắt đỏ ngầu bi thương của hắn. Nàng là Mi Lâm, nàng là một tử sĩ, nàng mới 15 tuổi, thực ra Mi Lâm chỉ là cái tên trong lần nhiệm vụ này, tử sĩ chỉ có số hiệu, nàng là số 43 Mệnh của tử sĩ tiện, nhưng nàng còn không phải một tử sĩ đạt tiêu chuẩn, đến nhiệm vụ do người khác bị bệnh mới đến lượt nàng. Nàng vẫn là xử nữ, do những kẻ huấn luyện còn chê nàng có dòng máu dơ bẩn Ngay từ đầu nàng đã là quân chốt thí mà người chủ nhân giấu mặt đã định sẵn, tước bỏ võ công, thân thế đầy sơ hở, làm bàn đạp cho âm mưu khác. Người chủ nhân đó, chính là Mộ Dung Cảnh Hòa. Hắc Nhan không chỉ thích ngược nữ mà nữ chính lúc nào cũng xuất thân từ dưới đáy xã hội, từ Diệm Nương, Diệp Thanh Hồng, đến Ngô Quế Lan, Mặc Cửu, và cả Mi Lâm. Nhưng tất cả bọn họ, dù hèn mọn, lại có tinh thần lạc quan và tâm hồn bao dung hơn hẳn rất nhiều những con người giàu sang phú quý khác, gồm cả nam chính. Mi Lâm không phải kẻ ngốc nghếch để không nhận ra sự bất công hay bị lợi dụng, nhưng người ta chỉ nhìn thấy một Mi Lâm cam chịu, ngoan ngoãn để cho người bày bố. Đó không phải tinh thần khuất nhục, khuất nhục là mặc người chà đạp chẳng vì cái gì, còn tất cả những điều nàng làm chỉ có một mục đích duy nhất Để sống Nàng tham sống Mi Lâm yêu hoa xuân, hy vọng sống đến mùa xuân năm sau chính là động lực của nàng Mình thích loại chủ nghĩa an nhiên của Mi Lâm, đa số người như nàng sẽ thành 3 trường phái phản kháng – phải thật tài trí, thủ đoạn để ngoi lên giữa dòng đời; hoặc không dám phản kháng thì oán trời hận đất, hậm hực với thế gian; hoặc cam chịu một cách hèn mọn, không dám mưu cầu hạnh phúc; còn nàng, nàng không thay đổi được hoàn cảnh, không than trách số mệnh, nàng chỉ tìm cách để sinh tồn tốt nhất, và tự xây dựng thế giới nội tâm phong phú, tự tạo ý nghĩa sống cho mình. Cách sống như vậy quá thụ động với kiểu thứ nhất – nhưng lại nhân văn hơn; không khác gì kiểu thứ hai – nhưng thanh thản hơn; và dĩ nhiên hơn xa kiểu thứ ba, vẫn giữ được giá trị của một con người. Mi Lâm chỉ mong ước những điều nhỏ bé được sống, được tự do, và nếm trải điều làm nàng vui vẻ. Nhưng nếu không đạt được thì không cưỡng cầu, như việc nàng biết mình sẽ chết, mà vẫn muốn tận hưởng thật tốt thế giới xung quanh. Có lẽ nàng yêu Mộ Dung Cảnh Hoà cũng nhờ điều này, vì chỉ có hắn – dù không tự nguyện, lại là người duy nhất ở bên nàng trong cơn hoạn nạn, vì hắn là người đầu tiên nàng dựa dẫm, cùng nàng trải qua những tháng ngày bình yên nơi thôn dã, đó đều là chút kỷ niệm tốt đẹp hiếm hoi trong cuộc đời nàng, mà Mộ Dung Cảnh Hoà lại vô tình có mặt trong đó. Mi Lâm khổ vì yêu, nhưng nàng yêu vậy là tỉnh táo lắm rồi, thực ra anh nam chính cáo già nắm thóp nàng từ lâu mà, Mi Lâm mềm lòng, nên nàng không nỡ bỏ mặc hắn, nàng hài lòng với sự dịu dàng ít ỏi của hắn. Thế mà một khi muốn buông, thì có thể buông một cách nhẹ nhàng. Không có hắn, nàng vẫn có thể sống rất bình thản. Mộ Dung Cảnh Hòa thua nàng ở điểm đó, hắn luôn bị lạc lối giữa vô vàn tham vọng của bản thân, thực ra hắn không thể không tham, trong hoàn cảnh của hắn, hắn từng không tham và phải trả giá bằng 5 năm phải ẩn nhẫn và vô số lần suýt chết, nhưng chính vì quá nhiều nên hắn luôn tự mâu thuẫn trong việc giữ hay bỏ, chẳng hạn như tình cảm với Mục Dã Lạc Mai, như hoàng vị, hay là Mi Lâm. Bởi vậy thấy ngược Mi Lâm, nhưng hắn mới tội nghiệp, tự đẩy nàng đi rồi lại hớt hải tìm lại là hắn, người canh cánh hờn dỗi là hắn, người ghen cũng là hắn, Mộ Dung Cảnh Hòa không ung dung được như nàng, hắn cứ nhặng xị lên rồi lại chịu không nổi việc không có nàng. Mình thích những chương hắn cùng Mi Lâm lẩn trốn, vì đó là câu trả lời hợp lý nhất cho tình cảm cả hai người. Mộ Dung Cảnh Hòa là điển hình của một kẻ được hưởng nền giáo dục phân biệt giai cấp, cộng thêm quen cảnh gió tanh mưa máu nơi chiến trường và những thủ đoạn minh tranh ám đấu chốn triều đình, những điều đó rèn giũa thành cá tính lạnh nhạt tàn nhẫn, coi con người như đồ vật, thích thì trêu đùa, không thích thì vứt bỏ. Câu nói thể hiện bản chất rõ nhất của hắn “Nàng sống hay chết liên quan gì đến ta” Vậy làm sao có thể thay thế vị trí của người con gái cao quý mà hắn khát khao gần chục năm đây, và tác giả để hắn – vốn thiếu nhất cảm giác an toàn – nếm trải cảm giác lệ thuộc hoàn toàn vào nàng, bắt hắn tham luyến cảm giác an tâm mỗi khi bên người con gái ấy. Cơ mà, hắn vì sĩ diện mà không nhận ra hay không dám chấp nhận một sự thật là hắn đã yêu một tử sĩ, một kẻ xuất thân ti tiện, một nữ nhân quá đỗi bình thường. Để đến khi biết rằng hắn đã mất nàng vĩnh viễn, hắn lúc đó mới triệt để hối hận. Nhiều người không thích cái kết, cho là quá dễ dàng cho nam chính, đáng nhẽ Mi Lâm nên chết, còn Mộ Dung Cảnh Hoà phải chịu giày vò suốt đời. Nhưng dù sao thì mình thấy rằng Mộ Dung Cảnh Hòa cũng đã có một bài học nhớ đời, còn gì đau khổ hơn chuyện sinh ly tử biệt, mà Mi Lâm đã đủ khổ rồi, cũng phải để cho nàng hưởng thụ sự bù đắp của hắn chứ, chỉ là diễn biến hơi nhanh một chút. Như mình tưởng tượng sẽ là Mi Lâm chết thật, nhưng nhờ Quân Tử cổ mà thân xác nàng mãi mãi nguyên vẹn giống Vu, Mộ Dung Cảnh Hòa mang thi thể nàng về, ngày ngày ngắm nhìn nàng, để hắn thấm thía cảm giác muốn quên cũng không được, muốn chạm cũng không tới. Suốt 10 năm nơm nớp hy vọng, lúc đó nàng mới tỉnh dậy. Một năm vẫn còn quá ngắn cho nỗi sợ mất nàng trở nên khắc cốt ghi tâm đối với hắn. Nói thêm về vài nhân vật phụ khác, trong Mộng Hoa Xuân đa số nhân vật phụ đều tốt, chỉ có Mục Dã Lạc Mai và Mộ Dung Huyền Liệt có thể xếp vào hạng phản diện. Mục Dã Lạc Mai là nguyên do chính gây nên tất cả mọi đau khổ của Mi Lâm, tuy có thể không thích sự kiêu ngạo của nàng ta, nhưng ai cũng phải công nhận nàng ta quá nhiều điểm mạnh xuất thân hiển hách, xinh đẹp, tài giỏi, mạnh mẽ, quả thật có tình địch cỡ này cũng đáng sợ. Tuy vậy Mục Dã Lạc Mai không bằng Mi Lâm ở chỗ nàng ta quá hẹp hòi, nàng ta không dung được một Mi Lâm chiếm mất trái tim của Mộ Dung Cảnh Hòa, nhưng nàng ta cũng không dung được một Mộ Dung Cảnh Hòa trầm mê tửu sắc, đại nghịch bất đạo. Mi Lâm nhường nàng không phải vì tự ti, mà nàng đặt tình cảm của Mộ Dung Cảnh Hòa lên trên hết, còn Mục Dã Lạc Mai chỉ muốn Mộ Dung Cảnh Hòa làm hài lòng cái tôi của mình. Mình có cảm giác rằng Mộ Dung Cảnh Hòa cứ cố níu kéo tình cảm với Mục Dã tướng quân một phần vì lòng tự tôn của đàn ông, bởi vì chinh phục được cành mai kiêu ngạo cao quý và có được sự công nhận của nàng nghe vẻ vang hơn nhiều so với có một Mi Lâm quá lặng lẽ bên cạnh. Tuy nhiên với một người con gái chỉ biết đòi hỏi, trái tim người đàn ông lâu dần cũng mệt mỏi, hắn còn vô vàn hiểm cảnh phải đơn độc đấu tranh, nên hắn vô thức nghiêng về phía người con gái bao dung hơn, biết chia sẻ hơn. Còn Mộ Dung Huyền Liệt thì xuất hiện khá ít ỏi, nhưng mình ấn tượng bởi hắn cũng giống như Mộ Dung Cảnh Hòa, là một vị hoàng tử cao quý đang tham gia vào cuộc chiến tranh đoạt hoàng vị khốc liệt nhất, nhưng lại không thể hiện thẳng thắn như em trai mình mà luôn khoác vẻ khoan dung đạo đức giả, đứng cạnh hắn, sự khốn nạn trực tiếp của Mộ Dung Cảnh Hòa lại làm mình có cảm tình hơn cả. Khép lại Mộng Hoa Xuân là một cái kết đẹp cho đôi chính, cũng có kết đẹp cho cặp phụ đam mỹ rất đáng yêu, đây có thể không phải cuốn ngôn tình xuất sắc nhất, nhưng là truyện mình dù có đọc đi đọc lại bao nhiều lần, cũng đều xúc động như mới đọc lần đầu. Review truyện Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan. Thể loại Ngôn tình, cổ đại. Trạng thái Full Số chương 16​ Truyện về một cô gái là tử sĩ của Ám Xưởng tên là Mi Lâm. Cô có nhiệm vụ tiếp cận vương gia Mộ Dung Cảnh Hòa lấy tin mật thám để đổi lấy thuốc giải mỗi tháng. Khác với những tử sĩ khác, Mi Lâm vô cùng muốn sống dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào. Thế mà trong những năm tháng toàn màu đen tối của Mi Lâm lại nhen nhóm một thứ tình cảm đẹp đẽ dành cho Mộ Dung Cảnh Hòa. Dù chàng bao lần lợi dụng nàng, không tiếc hi sinh tính mạng của nàng để không làm phật lòng người chàng cho rằng mình luôn hướng về là Mục Dã Lạc Mai. Sau khi cùng trải qua bao gian nguy, tâm tình của Mộ Dung Cảnh Hòa cũng có nhiều biến động. Khi chàng bị liệt cả hai chân, chính Mi Lâm là người luôn ở bên chàng, cõng chàng đi qua bao nguy hiểm. Nếu có thể, nàng tình nguyện cứ như vậy mà chăm sóc chàng suốt đời. Thế nhưng những hiểu lầm cứ tiếp tục đến và thân phận chủ nhân Ám Xưởng của Mộ Dung Cảnh Hòa như dội cho Mi Lâm một gáo nước lạnh buộc phải tỉnh táo lại. Nàng bắt buộc thu mình lại, đi từng bước cẩn thận, cuối cùng chính tình cảm không rõ ràng của Mộ Dung Cảnh Hòa ép nàng phải bỏ đi. Mộ Dung Cảnh Hòa làm rất nhiều chuyện quá đáng với Mi Lâm như ép nàng phải thành thân với cận vệ là thái giám của mình, nàng vẫn phục tùng không oán trách. Đến lần bỏ đi sau đó, hắn lại tìm nàng về, không rõ là không buông được nàng hay chỉ là tìm về để cứu mạng người hắn không buông được là Mục Dã Lạc Mai. Sau bao lần vùng vẫy để níu giữ sinh mạng, đến cuối cùng, Mi Lâm vẫn nghĩ cho Mộ Dung Cảnh Hòa. Nàng tự dọn cho mình con đường chết, tránh để hắn khỏi phải thương tâm. Có lẽ mọi người đọc truyện này sẽ rất ghét nhân vật chính là Mộ Dung Cảnh Hòa. Chàng không xác nhận được tình cảm của mình, luôn phủ nhận tình cảm của mình dành cho Mi Lâm. Bản thân mình cũng nhiều lần tức đến sục sôi vì những lần ngược Mi Lâm. Thế nhưng đến lúc cuối cùng mình đã khóc khi Mộ Dung Cảnh Hòa nhận ra được tình cảm của mình khi Mi Lâm đã chết. Chàng phát điên cõng thi thể một cô gái suốt hơn mười ngày đi khắp các nơi có cảnh đẹp, có hoa xuân vì người con gái ấy nói với chàng nàng thích nhất là hoa xuân. Đến khi chàng nhận ra thi thể đó không phải người con gái mà chàng hằng yêu, lúc đó chàng đã cười phá lên rồi lại khóc lóc thảm thiết như một đứa trẻ. Mình thật lòng cảm ơn tác giả đã cho câu chuyện được HE. Nếu không chắc ám ảnh mất thôi. Chỉnh sửa cuối 12 Tháng mười 2020 review review truyện 1 Lý giải sức hút Mộng hoa lục’ của Lưu Diệc Phi và Trần Hiểu Tác giả Ngày đăng 08/20/2022 Đánh giá 992 vote Tóm tắt Với điểm số đạt trên nền tảng Douban, Mộng hoa lục trở thành tác phẩm nổi bật nhất giữa hàng loạt các bộ phim cổ trang được phát sóng dịp hè 2 [COMPLETED COMMISSION] MỘNG HOA XUÂN – CHUUYA X YUME Tác giả Ngày đăng 07/31/2022 Đánh giá 413 vote Tóm tắt Theo thói quen, hắn ngồi xuống cạnh Yume, thuận người nghiêng về phía em, nhìn vào cuốn sách đang được đặt trong lòng Yume. Mùi hương xà phòng 3 Mộng Hoa Xuân Free Download, Borrow, and Streaming Tác giả Ngày đăng 09/20/2022 Đánh giá 490 vote Tóm tắt 4 Truyện Ngôn Tình Cổ Đại Hay Nhất 2020 – Mộng Hoa Xuân [ Phần 4] 014024 ; 5 Truyện Ngôn Tình Cổ Đại Hay Nhất 2020 – Mộng Hoa Xuân [ Full ] 4 Kiếp thê – Hắc Nhan Hoàn – MEL’s WORLD Tác giả Ngày đăng 08/28/2022 Đánh giá 378 vote Tóm tắt tôi thích đọc ngược tâm mà HE, kiểu của Hắc Nhan quá hợp gu luôn ^^ Mộng hoa xuân và Vãn hương nguyệt là truyện tôi thích nhất nè! Đang tìm thêm mấy bộ của Hắc 5 Trần Tinh Húc một lần nữa khó thoát mác tra nam’ khi có tin đóng Tác giả Ngày đăng 07/06/2022 Đánh giá 4 267 vote Tóm tắt Mộng hoa xuân kể về câu chuyện cực kỳ ngược thân ngược thân của Mi Lâm và Mộ Dung Cảnh Hòa, nữ chính là một trong số những tử sĩ được nam 6 A Lan Nhược chi mộng – ” Năm năm tháng tháng hoa chẳng đổi Tác giả Ngày đăng 02/13/2022 Đánh giá 389 vote Tóm tắt Mộng Hoa Xuân – Hắc Nhan CĐ, cung đình, có chút giang hồ, ngược, HE Một người vì mạng sống của mình có thể làm những gì? Người khác Mi Lâm không biết, nhưng 7 Review Chín Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc – Tiếu Giai Nhân Tác giả Ngày đăng 05/06/2022 Đánh giá 269 vote Tóm tắt Đây là câu chuyện vừa đồi bại vừa lãng mạn vừa buồn cười lại vừa ngược một xíu. Tổng hợp tất cả những gì mình thích ở một bộ truyện ngôn tình, 8 Review 9 giấc mộng xuân của nữ hái hoa tặc – LoveTruyen Tác giả Ngày đăng 09/07/2022 Đánh giá 368 vote Tóm tắt Truyện Review 9 giấc mộng xuân của nữ hái hoa tặc – Review 9 giấc mộng xuân của nữ hái hoa tặc nhanh nhất trên di động. Love truyện online Tác giả Tiếu 9 List 10 truyện ngôn tình ngược hay nhất 2020 không thể bỏ lỡ Tác giả Ngày đăng 02/15/2022 Đánh giá 570 vote Tóm tắt Mộng hoa xuân. Tác giả Hắc Nhan; Số chương 16; Thể loại ngôn tình cổ đại, ngược tâm; Link truyện Số điểm 8 10 Lý do Mộng hoa lục’ của Lưu Diệc Phi gây tiếng vang – VnExpress Tác giả Ngày đăng 12/17/2021 Đánh giá 310 vote Tóm tắt Nữ đạo diễn Dương Dương nói phim truyền thông điệp “nữ nhân như thủy” – phụ nữ vừa mềm mại, mong manh vừa quyết liệt, dữ dội như nước. Để biểu 11 EBook Mộng Hoa Xuân – Hắc Nhan full prc, pdf, epub [Ngôn tình] Tác giả Ngày đăng 07/04/2022 Đánh giá 95 vote Tóm tắt Nàng khát khao sinh mệnhcủa mình có thể nở rộ như những bông hoa xuân tháng Hai, cho dù ngắn ngủi, nhưng cuộc đời nàng giờ đây lại như một con cóc ghẻ lười 12 Kết mộng xuân – Tần Tam Kiến – Ổ mèo Ryal & Meo Tác giả Ngày đăng 04/27/2022 Đánh giá 89 vote Tóm tắt Lúc đầu thụ mạnh miệng từ chối lời tỏ tình của công do hoàn cảnh không đúng nhưng hai đứa vẫn ụ nhau như gà, vẫn tình tứ. Lúc sau thụ thực sự thích công 13 Review Mộng Hoa Lục 4 khen 2 chê, phim của Lưu Diệc Phi có nên Tác giả Ngày đăng 12/29/2021 Đánh giá 60 vote Tóm tắt Trailer đầu tiên, Mộng Hoa Lục được điều màu theo phong cách phim điện ảnh hơi ngả vàng xanh giúp các khung cảnh trong phim rất nghệ thuật, cảm Lượt Xem 10 MỘNG HOA XUÂN Tác giả Hắc Nhan Thể loại Cổ đại, có chút huyền huyễn, nam nữ cường, ngược, HE Tình trạng Hoàn xuất bản Link đọc ? Văn án Một người vì mạng sống của mình có thể làm những gì? Người khác Mi Lâm không biết, nhưng nàng có thể vì nó mà hy sinh tất cả, bao gồm thân thể và tự trọng. Nàng khát khao sinh mệnh của mình có thể nở rộ như những bông hoa xuân tháng Hai, cho dù ngắn ngủi, nhưng cuộc đời nàng giờ đây lại như một con cóc ghẻ lười nhác trong bùn lầy, luôn phải cúi đầu, lầm lũi và bẩn thỉu. Nàng chỉ biết rằng, phải sống mới có thể nói đến những thứ khác. Đến sinh mệnh cũng chẳng còn, thì có thể nói được gì nữa đây? Nhưng không thể ngờ được, cuối cùng nàng lại rơi vào tay tên Mộ Dung Cảnh Hòa khốn kiếp, kẻ đã coi nàng như một món đồ để lấy lòng một người con gái khác, kẻ đã bị nàng trả thù một cách đáng sợ, một kẻ lòng dạ hẹp hòi đến vô cùng. Một tên khốn nạn! ? Sử sách ghi lại rằng “Đại Viêm huy hoàng tám trăm năm mươi năm, Vũ Đế trung hưng, sử gia bình luận, tụng là một bậc đế vương từ trước đến giờ có một không hai. Đương nhiên truyền kì không chỉ nói đến hắn thống nhất được toàn thiên hạ, kết thúc một thời đại quần hùng phân quyền chiến tranh loạn lạc, mà còn vì tác phong hành sự quyết đoán lẫn những thủ đoạn máu lạnh của hắn. Những chuyện đặc biệt trong vấn đề chính sự thì cũng không cần phải nhắc đến, chỉ là việc hắn làm chủ hôn cho thái giám đại tổng quản của mình và một nam tử khác và chuyện suốt đời chỉ có một thê tử duy nhất, chỉ hai chuyện này thôi cũng đủ để hắn lưu danh thiên cổ”* ? Dù vậy, đằng sau những chiến tích và chuyện xưa huy hoàng vẻ vang ấy, có lẽ ít ai biết, Viêm Vũ Đế, tự Mộ Dung Cảnh Hòa, đã từng cõng một thi thể mà hắn tưởng là của người con gái hắn yêu, suốt hơn 10 ngày. Và có lẽ cũng không mấy ai hay, thê tử mà hắn nhất mực yêu thương, nâng niu suốt cuộc đời ấy, Mi Lâm, vốn ban đầu chỉ là một tử sĩ, một kẻ mà đến tư cách làm người cũng chẳng có. Vậy làm thế nào một tử sĩ, một tiện tỳ, thậm chí không biết cha mẹ nàng là ai, lại có thể từ vũng bùn lầy u ám đen tối nhất, một bước lên mây trở thành phượng hoàng, ở bên cạnh người tài giỏi và quyền lực nhất đất nước?! Đó tuyệt đối không phải một câu chuyện ngọt ngào màu hồng, mà là một đoạn đường dài, rất dài, đầy máu và nước mắt… ? Mi Lâm ban đầu cũng không phải là Mi Lâm, nàng là Tứ Thập Tam, từ nhỏ đã được huấn luyện để trở thành một tử sĩ, và sau 15 năm được đào tạo nơi địa ngục trần gian, chịu đựng cảnh sống cũng như chết, thì nàng có nhiệm vụ đầu tiên, là trà trộn vào đội ngũ mỹ nữ theo công chúa Tây Yến hòa thân, làm gián điệp. Nàng được ban tặng cho Kinh Bắc Vương Gia, Tam hoàng tử, Mộ Dung Cảnh Hòa, một kẻ mà ban đầu nàng đánh giá là dung tục, nông cạn, bê tha, dễ đối phó. Nhưng càng tiếp xúc với hắn, nàng càng nhận ra, mình đã hoàn toàn lầm. Chỉ có duy nhất một điều nàng không nhìn nhầm, đó là từ đầu đến cuối, hắn đối với nàng không chút coi trọng, hắn chưa bao giờ thực sự để ý đến sự tồn tại của nàng, dù họ từng chung giường, chung chăn gối, chia sẻ với nhau những giây phút riêng tư thân cận nhất. Trong mắt hắn, nàng không phải con người, càng giống như một thứ đồ vật, một thứ công cụ mặc hắn phát tiết, sử dụng, thích thì gọi đến, không thích thì đuổi đi, tùy thời lợi dụng. Chỉ vậy thôi. ? Nhưng số phận đã đẩy nàng và hắn lại gần nhau. Trong một chuyến đi săn, Mộ Dung Cảnh Hòa bị Đại Hoàng Tử hãm hại, trên đường lưu lạc hắn gặp Mi Lâm, nàng trở thành lựa chọn duy nhất giúp hắn vượt qua thảm cảnh. Vậy là Mi Lâm, bấy giờ thân cũng mang trọng thương, võ công thì đã bị phế từ khi nhận nhiệm vụ, cùng với một Mộ Dung Cảnh Hòa kinh mạch tổn thương liệt nửa người dưới, hai kẻ vừa tàn vừa phế đó đã dựa vào nhau để cùng sống sót trước sự truy đuổi của kẻ thù, giữa rừng già hiểm ác, tìm đường sống trong cõi chết. Hành trình đó, dần dần, đã khiến cả Mi Lâm, cả Mộ Dung Cảnh Hòa cảm nhận rõ việc phải nương tựa vào đối phương để sinh tồn. Ban đầu hắn vẫn luôn coi khinh nàng, nàng cũng hoài nghi ghét bỏ hắn. Suốt đoạn đường, hai người thường xuyên đấu khẩu, hắn chửi bới, châm chọc nàng, mà nàng thì cũng nanh nọc, hung ác bắt nạt lại hắn. Nhưng rồi, từng bước một, trên cái hành trình vô cùng hung hiểm không rõ sống chết ấy, họ nhận ra, ngoài người kia, họ hoàn toàn chẳng còn ai khác nữa. Những ân oán tình thù, những con người xưa, thậm chí cả địa vị khác biệt giữa họ, tất thảy đều không còn quan trọng nữa, xa vời như là chuyện của một thế giới khác… ? Nếu bạn nghĩ rằng, chỉ như thế, chỉ như thế thôi đã đủ khiến hai người họ yêu nhau, chấp nhận trả giá tất cả để ở bên nhau, vậy thì bạn đọc à, bạn đã nhầm to rồi đó. Đây mới chỉ là đoạn đầu tiên trong quá trình ngược nam chính, nữ chính bonus độc giả của chúng ta mà thôi. Bởi vì Mộ Dung Cảnh Hòa là một gã khốn nạn. Trước đây khốn nạn, hiện tại vẫn khốn nạn, tương lai càng đặc biệt khốn nạn hơn!!! ? Còn hắn khốn nạn thế nào ấy à? Lấy oán báo ân, chỉ cách giải độc cho Mi Lâm nhưng cũng đồng thời làm nàng câm. Bắt nàng vào ngục, dùng máu nàng dưỡng ngọc chữa bệnh. Nàng chạy trốn, hắn bắt về rồi lại ép nàng thành thân cùng thái giám tổng quản nhằm giữ nàng bên cạnh. Nàng bỏ đi lần nữa, hắn lại tìm về làm thuốc dẫn chữa bệnh cho người con gái hắn cố chấp nghĩ rằng hắn yêu? Vầy đã đủ chưa, đủ cẩu huyết đủ máu chó đủ tệ bạc chưa?!!!! ? Vậy nhưng Mi Lâm, nàng thế mà lại yêu kẻ khốn nạn đó! Trước tiên phải nói rõ, Mi Lâm tuyệt đối không phải mẫu nữ chính não tàn hay thánh nữ trong truyền thuyết, càng bị ngược lại càng yêu sâu sắc nam chính. Nàng biết rõ Mộ Dung Cảnh Hòa là người như thế nào. Nhưng 15 năm sống trong cảnh tối tăm, bị tra tấn, ngược đãi, thậm chí có lẽ đến con chó cũng chẳng bằng, nàng đã quá hiểu và quá quen với sự lạnh lẽo của lòng người. Vậy nên khi gặp nhau, dù đôi khi chỉ là một chút ấm áp của Mộ Dung Cảnh Hòa dành cho mình, nàng cũng ghi nhớ và khắc sâu trong tim. Nàng là một cô gái rất dễ mủi lòng, và Mộ Dung Cảnh Hòa hắn biết đánh vào điểm yếu đó. Chưa kể, Mộ Dung Cảnh hòa dù khốn kiếp, nhưng không thể phủ nhận hắn rất có sức hút. Hắn anh tuấn, cao ngạo, vô cùng thông minh và giảo hoạt, nhưng lắm lúc lại như đứa trẻ con thích làm nũng, hay so đo. Ở bên cạnh hắn, bạn sẽ khó cưỡng lại bị hắn hấp dẫn. Vậy nên, dù biết hết, hiểu rõ hết những tật xấu của Mộ Dung Cảnh Hòa, càng nhận thức rõ hơn khoảng cách địa vị sẽ không bao giờ có thể xóa bỏ giữa mình và hắn, nàng vẫn vô thức yêu hắn. ? Nhưng lý do mình nhấn mạnh Mi Lâm không phải kiểu nữ chính não tàn, vì bất kể nàng yêu hắn như thế nào, nàng vẫn cực kì lý trí. Hành động của nàng chưa bao giờ chỉ theo cảm tính. Dù lúc mặn nồng nhất, nàng cũng vẫn tỉnh táo, nhận định tất cả chỉ là nhất thời, không bao giờ cho bản thân mình đắm chìm quá sâu. Biết mình yêu phải một tên khốn nạn, nàng cũng không oán không hối không trách. Bởi nàng cho rằng, chuyện yêu một người là chuyện của chỉ bản thân mình, không liên quan đến bất kỳ người nào khác. Mình tán thưởng và vô cùng đồng tình với quan điểm này của nữ chính. Rất tân thời so với một nữ nhân ở thời đại nàng. Vậy nên, nhìn qua Mi Lâm cứ tưởng nàng là một cô gái quen ngoan ngoãn phục tùng, không có chủ kiến, ngu ngốc dễ bắt nạt, hoặc có lẽ nhìn cả quá trình nàng bị Mộ Dung Cảnh Hòa đối xử tệ bạc, người ta dễ có cảm giác nàng là “chiếu dưới” trong mối quan hệ giữa hai người họ, nhưng không phải. Có thể đôi lúc nàng chấp nhận an bài của hắn, nhẫn nhịn vì cái mạng nhỏ bé của mình hay của những người xung quanh. Nhưng thật ra, nàng vẫn luôn là người cầm trịch. Nàng tự ra quyết định, tự tìm cho mình đường lui. Nàng là người chủ động bỏ hắn ra đi Mộ Dung Cảnh Hòa có lời muốn nói không phải một, là ba lần, ba lần đấy!!!.Thực tế cũng đã chứng minh, nàng có thể buông bỏ hắn, nàng có thể sống mà không cần có hắn bên cạnh, nhưng hắn thì lại không thể thiếu nàng. ? Một vài nét tính cách nữa mà mình rất thích nơi Mi Lâm. Thứ nhất, đó là nàng luôn muốn sống. Một tử sĩ luôn được huấn luyện để không sợ chết. Nhưng nàng lại trân trọng và yêu cuộc sống vô ngần. Uống máu động vật, ăn thịt sống, côn trùng, quỳ lạy kẻ mình ghét, lấy độc trị độc, lấy đau đớn để giải trừ đau đớn, chẳng có gì mà nàng không chấp nhận làm để được sống. Nàng tự nhận mình là kẻ sợ chết, nhưng mình lại cho rằng, sống bao giờ cũng khó hơn chết. Vậy nên, một kẻ yêu sống còn đáng giá hơn một kẻ không sợ chết nhiều lần. Điểm thứ hai, liên quan đến điều thứ nhất, đó là dù phải từ bỏ sức khỏe, võ công, tự trọng thì bị dẫm đạp, rồi bị bội bạc, nàng vẫn luôn giữ lại cho mình một cánh rừng ngập tràn hoa xuân thơm ngát trong tâm trí để lấy động lực chịu đựng hết thảy. Không ai có thể chạm vào đó, không ai có thể cướp đi được của nàng mộng tưởng tốt đẹp ấy. Thật sự, đây là chi tiết mà mình cực kì đồng cảm với Mi Lâm. Dù thời đại sống của nàng và mình có thể khác nhau. Nhưng giống như cuộc đời này có thể vùi dập chúng ta, chúng ta phải không ngừng thỏa hiệp, không ngừng chấp thuận nó, nhưng vẫn sẽ có môt góc riêng nơi chúng ta cất giữ những thứ tốt đẹp, những thứ mà chúng ta yêu quý trân trọng nhất, của riêng chúng ta, giúp chúng ta kiên cường sống tiếp, và dù mọi thứ xoay vần thế nào, thì không ai có thể lấy được điều đó khỏi chúng ta. Hệt như Mi Lâm vậy. ? Nói về Mộ Dung Cảnh Hòa, trước tiên phải nói, mình cũng không có ý định tẩy trắng cho hắn. Khốn nạn thì vẫn là khốn nạn thôi. Chỉ là, đứng ở vị trí của hắn để xem xét, thì mình cho rằng đấy là những sự khốn nạn có thể lý giải được. Trước tiên, cần phải hiểu rằng, ở thời đại nơi hắn và Mi Lâm sinh ra, cách biệt địa vị của hắn và nàng không chỉ là một chút thôi đâu, mà khoảng cách đó chẳng khác gì như mây trên trời và bùn đất dưới chân, chưa kể giữa họ còn có rất nhiều những lễ giáo thông thường cản trở, không thể chỉ bằng một sự nỗ lực đơn giản mà bỏ qua được. Ngay trong bản thân con người Mộ Dung Cảnh Hòa, được nuôi dạy và lớn lên trong cái địa vị lúc nào cũng ở trên muôn người kia, thật sự chính hắn cũng khó vượt qua được những tư tưởng phong kiến đã ăn sâu vào đầu đó. Người như hắn, cuồng ngạo, tự cao tự đại, mắt đặt trên đỉnh đầu, đã định là phải lấy một cô gái cùng tầng lớp, có gia thế, có giáo dưỡng, có dòng máu quý tộc, chứ một nô tỳ như Mi Lâm, làm thiếp thất cho hắn cũng còn chẳng xứng đâu! ? Vậy nên, Mộ Dung Cảnh Hòa cứ đấu tranh với cái tôi chết tiệt đó. Hắn càng nhận ra hắn yêu nàng, cần nàng, không thể không có nàng, hắn càng sợ. Nếu như phản ứng của Mi Lâm khi biết mình yêu hắn là đơn giản dũng cảm chấp nhận. Thì hắn ngược lại, đầu tiên là phủ nhận, rồi lại tự lừa mình dối người, trốn tránh, sợ hãi, cuối cùng còn làm ra bao quyết định xuẩn ngốc. Thực ra khi làm những việc tổn thương Mi Lâm đó, cũng không biết là ai chịu đau đớn hơn ai. Vì so với một Mi Lâm dù khổ sở nhưng nội tâm mạnh mẽ, nhanh chóng thích ứng với mọi hoàn cảnh, mọi nỗi đau, thì một Mộ Dung Cảnh Hòa cao ngạo thành thói lại thường thể hiện sự nóng nảy bất lực, không cam tâm, sự mâu thuẫn trong tâm lý của chính mình hơn. Tất nhiên, chứng kiến hắn đau khổ, độc giả chỉ có thể nói Đáng đời, còn không phải là tự làm tự chịu à! ? Giữa Mộ Dung Cảnh Hòa và Mi Lâm, cũng không phải chỉ có một khoảng cách địa vị ấy, giữa họ còn có một người thứ 3, Mục Dã Lạc Mai, mối tình đầu của Cảnh Hòa. Nàng ta là một nữ tướng quân anh trung hào kiệt, con cháu thế gia, vừa có tài vừa có sắc, là thanh mai trúc mã, là mộng tưởng của hắn suốt 10 năm trời. Có lẽ so với Mi Lâm, nàng ta càng giống nữ chính hơn. Nhưng thật ra, đừng lầm tưởng Mộ Dung Cảnh Hòa yêu sâu đậm Mục Dã Lạc Mai. Nàng ta chỉ là giấc mộng thủa thiếu thời ngây thơ của hắn, mà sau này vì không có được nên biến thành chấp niệm khiến hắn quyết phải lấy nàng ta bằng được mà thôi. Nếu thật sự yêu nàng ta, hắn cũng đã không nghi ngờ, đề phòng, chưa bao giờ dám bộc bạch rõ mọi sự với nàng ta. Chưa kể, hắn và Mục Dã Lạc Mai rất khác nhau. Nàng ta là người dù chết cũng vẫn muốn cương trực ngẩng cao đầu, nhưng Mộ Dung Cảnh Hòa thì khác. Hắn giống như Mi Lâm, hắn muốn sống. Đã từng là một tướng quân thiện chiến anh dũng bách chiến bách thắng, vì nước vì dân mà nếm mật nằm gai, chinh chiến sa trường, nhưng đổi lại lại bị người thân nhất hãm hại, bị hành thích, kinh mạch đứt đoạn, nội công bị tổn thương. Mang thân tàn trở về kinh thì bị phụ hoàng nghi ngờ đề phòng giam lỏng, lấy tửu sắc hủy hoại ý chí, thậm chí bị người con gái từng thề non hẹn biển xem thường. Nhưng Mộ Dung Cảnh Hòa hắn vẫn muốn sống, dù cái giá phải trả là đánh mất sơ tâm thuở ban đầu, biến bản thân trở thành kẻ trầm mê sa đọa, mất hết lòng tin của những người vô cùng quan trọng với hắn, mà lòng tin của hắn dành cho họ cũng chẳng còn gì… ? Tình yêu của Lạc Mai rất khác với tình yêu của Mi Lâm. Mi Lâm yêu Mộ Dung Cảnh Hòa cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nàng nhìn thấu hết những mặt đen tối trong con người Cảnh Hòa nhưng vẫn yêu hắn, cũng không cần hắn phải thay đối, nàng chấp nhận và bao dung toàn bộ con người hắn. Còn Mục Dã Lạc Mai, nàng ta yêu Cảnh Hòa, nhưng nàng ta muốn hắn phải thế này, phải thế kia. Tình yêu đó luôn đi kèm với điều kiện. Thời thế đã bắt Mộ Dung Cảnh Hòa phải thay đổi để tồn tại, để tiến lên, còn nàng ta thì cứ mãi như thế, cũng muốn hắn mãi như thế. Người nàng ta yêu, luôn là một Mộ Dung Cảnh Hòa chưa thay đổi kia. Vậy nên, đến cuối cũng, nàng ta cũng mất hắn, mà có lẽ cũng là đánh mất chính bản thân mình. Đây cũng chỉ là điều tất yếu sẽ xảy ra mà thôi. ? Sau bao thăng trầm, cuối cùng Mộ Dung Cảnh Hòa cũng gỡ bỏ được những vướng mắc trong lòng mình, hoặc nói cách khác, chấp nhận chịu thua trái tim mình. Hắn giành lấy giang sơn, bước lên ngôi báu, một phần đây là cách hắn tự bảo vệ mình, một phần hắn hành sự quyết tuyệt như vậy cũng bởi vì hắn muốn trở thành người đứng đầu thiên hạ. Như vậy, hắn mới có thể công nhiên thách thức những lễ giáo được lưu truyền nghìn năm nay, cưới Mi Lâm, duy trì một vợ một chồng, để cho người con gái của mình không phải chịu thêm bất kì tổn thương thiệt thòi nào nữa… Còn với Mi Lâm, kì thực mong ước của nàng rất đơn giản. Chỉ cần bất cứ nơi nào được ở bên hắn, với nàng, đều tốt đẹp cả. ? Thật lòng, mình vốn không phải là người thích đọc truyện ngược, nhưng mình đã đọc Mộng Hoa Xuân thậm chí đến lần thứ 3 rồi. Đây là cuốn sách đầu tiên mà mình đọc của tác giả Hắc Nhan. Cũng là tác phẩm hay nhất của bà theo thiển ý của mình. Dù ngược tâm, nhưng những diễn biến của truyện diễn ra khá nhanh, không rườm rà. Đặc biệt là cá tính nhân vật xây dựng rất độc đáo, tạo dấu ấn riêng. Văn phong của Hắc Nhan trong cuốn này cũng đẹp, súc tích, uyển chuyển, mình thích lắm những cảnh mà bà miêu tả về mùa xuân, về những đồi hoa dại ven đường, hay về khung cảnh sống mộc mạc nơi nam nữ chính dừng chân ẩn náu…Vì thế, dù mình biết đa phần mọi người thích sủng sợ ngược, cũng vẫn cố chấp muốn giới thiệu và đề cử cuốn sách này đến với những ai chưa biết và chưa đọc nó. Quan trọng nhất, dù ngược nhưng vẫn là một kết cục viên mãn cho nam nữ chính. Vậy nên, hãy đọc và hãy mơ một giấc “mộng hoa xuân” thật đẹp cho chính mình, bạn thân mến nhé! “Tháng Hai về, hoa đào thêm hồng, hoa mận trắng, hoa cải vàng phủ khắp đất trời, liễu xanh, xanh thắm một màu…”** *,** trích dẫn trong sách. Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi. ReviewMỘNG HOA XUÂNTác giả Hắc NhanThể loại Cổ đại, nữ cường, siêu siêu ngược, có yếu tố kỳ ảo, HEĐộ dài 16 chươngTình trạng hoàn edit, đã xuất bản-“Tháng Hai về, hoa đào thêm hồng, hoa mận trắng, hoa cải vàng phủ khắp đất trời, liễu xanh, xanh thắm một màu.”Hoa nở dễ thấy, hoa rơi khó tìm…** * * * *HẠMi Lâm không cha không mẹ, không người thân, không bạn bè. Không có quá khứ và có lẽ cũng chẳng có tương lai. Ngay cả cái tên Mi Lâm vốn cũng chẳng thuộc về từ khi có ý thức về thế giới xung quanh, tất cả những gì Mi Lâm nhớ được là những tháng ngày tăm tối trong trại huấn luyện gián điệp do một nhân vật bí ẩn đứng đầu. Vận may đến với Mi Lâm khi nàng được giao nhiệm vụ trà trộn vào đoàn tú nữ nhập cung để lấy thông tin, đổi lại là những viên thuốc giải có thể giúp kìm chế chất độc đang từng ngày hành hạ thể xác nàng. Cứ như thế, Mi Lâm bị vứt từ một nhà tù bẩn thỉu, dơ dáy sang một lồng giam xa hoa, lộng lẫy. Nhưng cũng không sao cả, với Mi Lâm, có thể nhìn ngắm thế giới bao la này cũng là một niềm hạnh phúc. Mi Lâm không có gì ngoài một đường sinh mệnh mỏng manh và một giấc mơ tràn ngập hương sắc hoa xuân nở rộ khi tháng Hai về. Nàng sống như một con thú nhưng lại mang khát vọng của một con người.“Một người vì mạng sống của mình có thể làm những gì?Người khác Mi Lâm không biết, nhưng nàng có thể vì nó mà hy sinh tất cả, bao gồm thân thể và tự trọng. Nàng khát khao sinh mệnh của mình có thể nở rộ như những bông hoa xuân tháng Hai, cho dù ngắn ngủi, nhưng cuộc đời nàng giờ đây lại như một con cóc ghẻ lười nhác trong bùn lầy, luôn phải cúi đầu, lầm lũi và bẩn chỉ biết rằng, phải sống mới có thể nói đến những thứ khác. Đến sinh mệnh cũng chẳng còn, thì có thể nói được gì nữa đây?”* * * * *THUKinh Bắc vương, Mộ Dung Cảnh Hoà, là một tên khốn kiếp. Ấy thế mà Mi Lâm lại trở thành tì nữ của tên khốn kiếp đó. Mi Lâm nhìn ra được đằng sau vẻ ăn chơi sa đoạ của hắn là bao nỗi bất an nghi kỵ, là một ý chí, khát vọng sục sôi đang phải kìm nén ẩn nhẫn trước ánh mắt theo dõi của kẻ thù. Còn đối với Mộ Dung Cảnh Hoà, Mi Lâm chỉ là một tiện tì nhỏ nhoi mà hắn thậm chí còn chẳng biết đâu số phận trêu ngươi. Đến một ngày tính mạng của Mộ Dung Cảnh Hoà lại phụ thuộc cả vào người con gái bé nhỏ ti tiện đó. Nếu không phải hắn vô tình đem nàng thành trò chơi cho người con gái hắn yêu trong một buổi đi săn, nếu không phải hắn bị kẻ thù hãm hại tới mức toàn thân bại liệt, hắn sẽ không bao giờ tin được bên trong một Mi Lâm bé nhỏ, cam chịu lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cường bền bỉ đến Lâm cõng Mộ Dung Cảnh Hoà một thân tàn phế băng qua cả cánh rừng hoang sơ, vượt những dãy núi trập trùng hiểm nguy, dò dẫm trong những căn đường hầm tăm tối tưởng như không lối thoát và cả những lăng mộ cổ mang bao bí ẩn càn khôn. Mi Lâm mơ ước tự do còn Mộ Dung Cảnh Hoà khát khao sự sống. Ý chí của nàng dìu dắt hắn; trí tuệ của hắn dẫn lối cho nàng. Trong những thời khắc tuyệt vọng nhất, họ nương tựa vào nhau.“Khi ấy hắn nghĩ, nếu như hắn có thể cử động, hắn nhất định sẽ ôm lấy nàng, truyền cho nàng tất cả hơi ấm mà hắn có. Nhưng đó chỉ là chuyện của một giây phút ấy, cũng chỉ là chuyện của một giây phút ấy mà thôi.”Trời không phụ lòng người, Mộ Dung Cảnh Hoà cùng Mi Lâm thoát khỏi hiểm cảnh, trôi dạt tới một ngôi làng nhỏ. Dưới mái nhà tranh tiêu điều, nàng đi săn, hắn ngồi bên cửa sổ ngóng chờ nàng. Trong khoảnh sân nhỏ đầy hoa dại ven hàng rào, nàng vừa giặt đồ vừa hát, hắn nhìn nàng mỉm cười dịu bao người nhìn nàng xót xa tội nghiệp cho một thiếu nữ đương tuổi xuân xanh đã phải khổ cực chăm lo cho người chồng tàn phế. Có ai biết đâu đó chính là niềm hạnh phúc mà bấy lâu Mi Lâm mơ ước. Có ai biết đâu trong căn nhà tồi tàn ẩm mốc ấy hắn đã thầm nói vào tai nàng“Nàng là nữ nhân của ta. Nàng không được lấy ai khác ngoài ta”. Có ai biết đâu trong những ngày cuối thu se lạnh ấy, nàng đã yêu.“Trong cơn mơ màng, dường như hắn nghe thấy giọng cô gái đang khẽ hát bên tai, giống như nơi sơn thôn hoang vắng của những tháng năm trong dĩ vãng. Hắn im lặng trên giường, nàng quét dọn giặt giũ ngoài sân, ánh mặt trời chiếu nghiêng qua khung cửa sổ bằng giấy đã cũ sờn, giống như những cánh bướm bay lượn chập chờn trước mắt.”* * * * *ĐÔNGGió đông tràn về lạnh lẽo vô tình cuốn đi những cánh hoa dại cuối thu, mang theo cả tiếng hát của Mi Lâm. Mi Lâm bị câm rồi. Những tháng ngày hạnh phúc bình dị đã kết thúc rồi. Nàng cũng tự hỏi rốt cuộc hạnh phúc của nàng bị tước đi như thế nào? Là bởi nàng phát hiện ra Mộ Dung Cảnh Hoà chính là kẻ đứng sau tổ chức gián điệp đã phá nát nửa đời nàng? Là bởi nàng hỏi xin hắn thuốc giải để đẩy lùi những cơn đau không ngừng dày vò thân xác nàng? Hay là bởi hắn chỉ cho nàng phương thuốc giúp giảm bớt cơn đau nhưng lại khiến nàng mất đi giọng nói?Mộ Dung Cảnh Hoà đưa Mi Lâm trở về Kinh Bắc. Kinh Bắc, vùng đất của hoa xuân nở rộ trong những giấc mơ đẹp nhất của Mi Lâm. Kinh Bắc, nơi Mộ Dung Cảnh Hoà thoả sức vẫy vùng trong khát vọng vương quyền của hắn. Hắn đã không còn là một kẻ tàn phế cũng không còn là vị vương gia bị ghẻ lạnh. Hắn đã không còn là người có thể nắm tay Mi Lâm cả sao, “cả đời” của nàng cũng chẳng còn mấy ngày để mà hứa hẹn. Vậy mà, hắn lại nói sẽ cưới nàng. Hắn vượt cơn bão tuyết trong đêm đông khắc nghiệt để nói với nàng rằng hắn cưới thành hôn, Mi Lâm xinh đẹp trong tà váy đỏ tươi. Khi nàng nở nụ cười xinh đẹp nhất, dịu dàng nhất nhìn người đàn ông nàng yêu, hắn lại nói hắn không thể cưới nàng. Hắn nói người con gái hắn yêu không chấp nhận để hắn cưới nàng dù với danh phận tiểu thiếp. Hắn nói vẫn để nàng thành hôn, nhưng không phải với hắn, mà với người thái giám thân cận bên hắn. Mộ Dung Cảnh Hoà, đến cuối cùng, vẫn là một tên khốn thôi, đến cuối cùng cũng phải kết thúc đi thôi. Tình yêu này rốt cuộc cũng chẳng thuộc về nàng. Cả đời nàng đã phải nhẫn nhục, quãng đường ngắn ngủi còn lại này không lẽ nàng vẫn phải nhẫn nhục hay sao? Mi Lâm nhìn vào mắt Mộ Dung Cảnh Hoà một lần cuối, nàng đồng ý dùng thân thể của mình để giúp cứu mạng người con gái hắn yêu, đổi lại, nàng muốn tự do của Lâm và Mộ Dung Cảnh Hoà, từ nay không còn quan hệ.* * * * *XUÂNTự do, nàng đã có được rồi. Tháng Hai, đã về rồi. Hoa xuân, đã nở rộ rồi. Chỉ tiếc rằng Mi Lâm vẫn không đợi cuộc đời ngắn ngủi của nàng, nàng đã sống, đã đấu tranh, đã yêu, thậm chí đã từng hạnh phúc. Người đời có thể nói nàng yếu đuối, hèn mọn nhưng mấy ai hiểu được để được một lần yêu hết mình cần biết bao dũng khí. Mộ Dung Cảnh Hoà mang đến cho Mi Lâm bao tổn thương, đau đớn nhưng hắn cũng là tia nắng ấm áp dịu dàng hiếm hoi trong cuộc sống tăm tối của nàng, là người duy nhất đồng hành với nàng, lắng nghe nàng, là điểm tựa tinh thần của nàng. Nàng có thể làm tất cả vì mạng sống thì cũng có thể làm tất cả vì tình yêu. Có thể yêu hắn, vì hắn mà hy sinh, Mi Lâm cũng không còn gì hối tiếc.“Mãi đến giây phút ý thức hoàn toàn mất hết, Mi Lâm kỳ thực vẫn chưa hiểu, bản thân sao có thể khắc khoải lo lắng cho một tên khốn nạn như Mộ Dung Cảnh Hoà, sợ hắn đau đớn, sợ hắn thương tâm, sợ hắn cô đơn sợ hắn thất vọng…”Mi Lâm chết đi. Theo ý nguyện của nàng, thân nàng được đưa về Kinh Bắc, chôn trong rừng hoa, không có quan tài, chỉ có manh áo mỏng manh. Khi sống nàng đã chẳng thể ngắm hoa xuân như trong mộng ước, khi chết lại hy vọng có thể dùng thân xác này hoà vào đất, dùng máu thịt này nuôi lẽ “Mộng hoa xuân” đã có thể kết thúc ở đây. Nhưng có lẽ tác giả Hắc Nhan quá thương cảm cho số phận đau thương, tủi nhục của Mi Lâm nên đã để dành cho nàng một con đường sống. Mi Lâm sống lại và trở thành người vợ duy nhất của Mộ Dung Cảnh Hoà. Đó cũng là một cái kết khiến người đọc thoả mãn. Nhưng đối với tôi, “Mộng hoa xuân” đã khép lại từ giây phút Mi Lâm yên nghỉ nơi rừng hoa Kinh Bắc rồi. Không phải vì tôi thích những kết thúc buồn, mà bởi với tôi, đó mới là một cái kết có sống với một người không xứng đáng với tình yêu của mình thì có gì mà vui. Hy sinh cả thân mình vì nguyện ước một đời thì có chi mà năm trước có người thiếu nữ mang cuốc chôn hoa. Trăm năm sau có Mi Lâm dùng thân xác nuôi lầu son gác tía có người em gái than rằng “Cuối chân trời, nơi đâu có nấm mộ chôn hoa” *Chốn rừng núi bạt ngàn có Mi Lâm chôn mình dưới hương sắc rợp âu cũng là một cái kết * trích lời bài hát “Táng hoa ngâm”, bản dịch của Linh Muội" " Trích dẫn từ sáchReview by Linh_Hy Dung HoaBìa Lam Tần*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban

review mộng hoa xuân