Nguyên nhân tôi không thể nhận ra các chấp trước là vì tôi học Pháp quá ít và tôi đã không thực sự tập trung khi đọc Pháp. Cứu người bằng sự từ bi Sau khi bắt đầu thực sự tập trung khi đọc Pháp, tôi đã có thể đặt tâm một cách nghiêm túc vào việc giảng chân tướng. Tôi nhận ra mình thất bại trong cuộc theo đuổi này. Ba mối tình trước, tôi đều được theo đuổi, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy bức bối đến vậy. Tôi không cảm thấy bị xúc phạm hay gì cả, chỉ đơn thuần thấy gọi Bắc Kì nghe nó êm tai hơn Bắc Bộ, không biết người Bắc làm gì mà lại nhạy cảm với từ đó quá. Cụ thể là tôi có thể gộp "người Bắc - Bắc Bộ - miền Bắc" thành "Bắc Kì" mà chả cần phải đau Bây giờ thấy sai thì sửa dần thui, từng chút một Tôi cũng như anh, mới25 tuổi mới nhận thấy trước ăn chơi, tốn thời gian quá (thực ra cũng không phải ăn chơi mà chỉ biết học, không đi đâu đó tiếp xúc xã hội, suốt ngày trong nhà học với đi chơi thui). Cũng gặp nhiều Cảm thấy gần như không chịu được nữa, cậu mới đập vào lưng Yoongi, anh luyến tiếc buông ra. Nhìn người ở dưới thở hổn hển, tay chạm nhẹ vào chóp mũi, giọng dịu dàng nói: - Ngủ thôi thỏ con, trễ rồi. - Anhanh ngủ lại đây sao? - Hửm không được sao? Jungkook á khẩu, không nói gì nữa, càng nói sẽ càng bị ngượng hơn. Sau cùng, anh cầm tay tôi, bảo: - Thư, anh xin lỗi. Anh ngàn lần xin lỗi nhưng giờ sự cũng đã rồi, coi như Khỉ có thêm 1 người bạn cùng tuổi, em có thêm 1 đứa con gái mà không cần vất vả sinh nở. Em chấp nhận chăm sóc và coi nó như con đẻ nhé! Thay mặt đoàn thể anh em, tôi xin phép được chia buồn cùng gia đình. Xin phép gia đình cho tôi được thắp nén nhang cầu cho linh hồn (người mất) được yên nghỉ. Thành kính chia buồn cùng anh/chị và gia đình. Cầu cho linh hồn người đã mất được yên nghỉ nơi chín suối. VTmzBam. “ Duật Hy Phàm ! Đủ rồi ! Buông tha cho tôi ! Xin anh ! “ Một cô gái đau khổ , khóc suốt mướt . Quỳ grập xuống chân người đàn ông mà van xin khẩn thiết .Nhưng , người đàn ông đó vẫn lạnh lùng , ngước đôi mắt lạnh như băng tước lên di mộ bức ảnh . Hất tay cô gái ra . “ Đừng động vào tôi ! Chỉ cần nghĩ cô là con gái của ông ta , mang trong mình dòng máu dơ bẩn ấy là tôi lại không thể chịu nổi ! “Gân xanh trên khuôn mặt hắn nổi lên . Trên đôi mắt đã hiện lên vài tia máu đỏ . “ Tôi tin cha tôi không phải là người như vậy ! Vả lại , đã 5 năm rồi ! Anh còn muốn hành hạ tôi đến bao giờ nữa ? “ “ Khi nào cô chết ! Tôi mới buông tha cho cô ! “Từng câu , từng chữ như dăn lên . Sao mà lại vô tình như thế !Nước mắt coi chảy dài trên khuôn mặt thanh tú . Cô ... nhớ nụ cười trước kia của hắn ! Nụ cười sao mà chói chẳng như ánh nắng mặt trời ! Không lẽ ... cả một đời này ? Cô và hắn lại không chung duyên ? —————Tại một nghĩa trang ở thành phố A “ Hy Hy ! Sao cô còn không mau tỉnh dậy ? Tôi tha thứ cho cô rồi đây ! ... “Một người đàn ông ôm lấy bia mộ một người con gái , khóc đến đau lòng . Người đàn ông đó là - Duật Hy Phàm ! Người đàn ông sĩ tình .Cô đã ra đi mãi mãi trong một vụ tai nạn thảm khốc vào 3 tháng trước .Lý do là cô đẩy anh ra khỏi chiếc ô tô sắp lao vào anh . Do anh không để ý mà đi thản nhiên trên đường ! “ Đường Quân Hy ! Mau mau tỉnh dậy ! Dậy đi ! Tôi mệt rồi ! Tôi nhớ em ! Tôi yêu em ! Yêu cô , nhưng lại không thể buông bỏ thù hận trong lòng . Giờ đây , khi nói ra lời yêu thì đã quá muộn . Hắn khóc thương tâm , nhớ người con gái lúc xưa đã yêu hắn bằng cả trái tim mình !Hết . Hôm nay Bắc Kinh tuyết rơi nhiều, tính ra Hiểu Lam cũng đã về nước được hơn hai tháng. Hai tháng qua cũng không có gì, nhưng đối với cô, quãng thời gian này thật đặc biệt. Cha cô dần hồi phục, làn da ông hồng hào hơn trước, cũng có thể đi chơi cùng cô. Cả nhà quây quần ấm áp, bác sĩ nói, với sự tiến triển như hiện tại,năm nay cha cô sẽ được về nhà ăn Tết cùng gia đình. Thật may đến chiều thì tuyết đã không còn nặng hạt như buổi sáng, nhân cơ hội rảnh rỗi, Hiểu Lam quyết định đến thăm một người, Triệu cà phê theo phong cách cũ của Triệu Quốc vẫn như trước. Qua tấm kính trong suốt của cửa hàng, Hiểu Lam đã bắt gặp bóng hình quen thuộc của cậu. Không giấu nổi niềm hạnh phúc, cô nhanh chóng tiến vào. Thấy cô, Triệu Quốc vẫn rất bất ngờ. Dù đã biết Hiểu Lam về nước từ hai tháng trước nhưng mãi đến hôm nay hai người mới có cơ hội gặp mặt trực tiếp thế này. Thấy Triệu Quốc cứ ngẩn ngơ nhìn chằm chặm vào mình, Hiểu Lam cười dịu dàng" Sao thế?Mới đó mà đã quên người bạn bất hạnh này rồi à?"Câu nói của Hiểu Lam như kéo cậu trở về thực tại, chắc có lẽ Hiểu Lam thay đổi nhiều quá, khiến cậu nhất thời vô ý." Quên sao được, cậu ngồi đi,rồi mình sẽ từ từ tra hỏi cậu " Sau đó Triệu Quốc hỏi rất nhiều, rất nhiều chuyện. Cậu hỏi Hiểu Lam cuộc sống bên kia thế nào? Công việc ra sao?Rôm rả một hồi, cuối cùng Triệu Quốc cũng nhắc đến vấn đề mà Hiểu Lam vẫn luôn cố gắng né tránh" Lâm Phong, anh ấy biết cậu về nước chưa?"Hiểu Lam bỗng sững lại, nói thật, từ ngày về nước, cô chưa từng gặp lại Lâm Phong lấy một lần. Trước kia đọc tiểu thuyết, thấy mỗi khi nữ chính về nước, người mà cô ấy gặp lại đầu tiên chính là nam chính. Nhưng có lẽ cô là một trường hợp đặc biệt, hoặc cô không phải là nữ chính" Chưa, mình và anh ấy chưa gặp lại nhau".Biết Hiểu Lam không muốn nói, Triệu Quốc cũng không cố gặng hỏi thêm, cậu nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác. Một lát sau, điện thoại bên cạnh đổ chuông, là mẹ gọi Lam rất nhanh nhận máy, giọng mẹ xem ra rất vui" Hiểu Lam, con đang ở đâu thế? Cha con nói muốn đi mua sắm một chút để chuẩn bị cho Giáng sinh, nếu con rảnh thì về nhé " Nghe xong, Hiểu Lam cũng hết sức bất ngờ. Không ngờ cha cô hôm nay lại có hứng thú đi mua sắm đến vậy. Trước kia ông gần như không đi sắm đồ nhiều, đa phần việc mua sắm là của hai mẹ con cô. Hiểu Lam cũng vì thế mà khí thế shopping hừng hực" Con đang ngồi ở chỗ của Triệu Quốc, con sẽ về ngay, mẹ đợi con một lát "Nói xong cô quay sang Triệu Quốc" Hôm nay đến đây thôi, cha mình muốn đi mua sắm, mình muốn về đi cùng ông" sau đó còn không quên trêu chọc" Cậu cũng quay lại làm việc đi, chủ quán gì mà bỏ bê cửa hàng, khách khứa sắp bỏ về hết rồi kìa ". Không chịu kém cạnh, Triệu Quốc nói" Aiz, có lẽ thế thật. Thôi, cậu về đi, đừng để hai bác chờ"Chiếc xe rất nhanh đưa Hiểu Lam về đến bệnh viện mà cha cô đang ở. Vừa đỗ xe lại, cô đã thấy cha mẹ đứng trước cửa bệnh viện, như để chờ cô về. Thấy vậy, Hiểu Lam không khỏi trách" Sao cha mẹ lại ra đây thế này? Ngoài trời lạnh lắm " Mẹ Hạ ôm chặt lấy cánh tay chồng, khẽ cười" Cha con muốn đấy, thôi, chúng ta mau lên xe kẻo gió "Trung tâm thương mại của thành phố hôm nay xem ra khá đông người. Có lẽ mấy dịp lễ tết sắp đến, mọi người muốn sắm sửa một chút. Dưới sảnh chính có một cây thông Noel khổng lồ được trang trí rất đẹp. Dây đèn màu vàng lấp lánh được cuốn quanh thân cây, xung quanh là mấy món đồ trang trí quen thuộc. Tổng thể hài hòa đẹp mắt. Sau khi chọn được vài đồ ưng ý, cha còn muốn tiếp tục đi lòng vòng xung quanh trung tâm thương mại để xem đồ nữa. Có lẽ quãng thời gian làm bạn với giường bệnh quá dài khiến một vài thói quen của ông cũng dần thay đổi. Đi được một lúc cũng đã thấm mệt, cả nhà cô quyết định đi ăn đồ Nhật. Trong lúc chờ đồ ăn, ông Hạ bỗng nói" Hiểu Lam, quãng thời gian qua con vất vả nhiều rồi ", thấy cha mình bỗng nghiêm túc lạ thường, cô hỏi" Cha, sao cha lại nói thế? Con rất ổn mà"Ông Hạ nhìn con gái bằng một ánh mắt vô cùng trìu mến, giọng ông nhẹ nhàng trầm ổn" Cha hiểu được những nỗi đau mà con phải chống chọi, là tại cha không lo được cho con. Dù chuyện này chẳng vui vẻ gì, nhưng hôm nay cha phải nói" ông Hạ khẽ đặt bàn tay ấm áp lên tay cô" Hiểu Lam, cha mong con được hạnh phúc. Chuyện này cha biết con không muốn nhắc tới, nhưng con nhất định phải đối mặt. Cha sẽ cho con được tự giải quyết vấn đề của con. Nếu không thể nắm lấy, thì buông tay cũng không phải một ý tồi." Lời ông Hạ vừa ngừng lại thì cũng là lúc đồ ăn được mang lên, vừa vặn phá tan không khí ngột ngạt ban nãy. Bà Hạ không nói gì, vì suy nghĩ của bà cũng chính là những lời ông Hạ nói vừa cố làm mặt vui vẻ nhưng thực ra tâm trí Hiểu Lam đã bay đến một nơi khác. Lời cha cô cứ văng vẳng trong đầu. Những lời ông nói rất đúng, dù cho cô có cố gắng trốn tránh thế nào thì mọi chuyện đang tiếp diễn vẫn yêu cầu cô phải đối diện. Và cô biết, dây dưa giữa cô và Lâm Phong chưa dừng lại. “Anh nói yêu tôi vậy tôi hỏi anh, nhẫn đâu nhẫn kết hôn đâu rồi.” Ngọc Vân cố gắng đề xuống những tình cảm mơ hồ trong lòng mình, dùng ngụy trang lạnh lùng nhất để đối mặt với hắn. Hắn sững sờ đứng lặng người, hắn không nhớ đã để chiếc nhẫn đó ở nơi nào nữa. “Anh... Anh sẽ mua cặp nhẫn khác.” Hắn chẳng biết trả lời thế nào nên chỉ đành hứa hẹn. “Anh sẽ bù đắp tất cả cho em.” “Muộn rồi anh. Tôi không cần.” “Hôm nay thời hạn ba năm đã đến, tôi xin anh hãy buông tha cho tôi, cũng như buông tha cho chính mình đi.” Ngọc Vân nói mà giọng điệu bình thản đến lạ thường, ánh mắt kiên định của cô làm hắn suy sụp, có cảm giác như đang rơi xuống mười tám tầng địa ngục. “Thật xin lỗi... Xin lỗi.” Hắn không ngừng nói xin lỗi, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện. Sao hắn lại không nhớ đến bản hợp đồng hôn nhân ba năm trước, còn có giấy thỏa thuận ly hôn nữa. “Ngọc Vân. Xin lỗi... Thật xin lỗi... Anh...” Hắn nói không rõ ràng mạch lạc, hắn không biết phải giải thích như thế nào, phải nói ra làm sao để vợ của hắn ở lại. Tâm trí hắn rối bời hắn chẳng biết làm thế nào mới đúng đây. Hắn tiến lên một bước thì cô lùi ba bước hành động của cô làm hắn thấy đau lòng đến bất lực, đôi tay không tự chủ mà để lên lồng ngực xoa dịu trái tim đang thổn thức. “Em ghét anh đến vậy sao?” Hắn nói một câu mà khiến bầu không khí trở nên trầm mặc. ... ... “Nói đi. Sao em lại không nói gì? Nói đi...” Hắn nói mà cất giọng như oán trách, tức giận như muốn hét lên. Sao hắn cứ chất vấn cô mãi thế. Kết cục hôm nay là tại hắn mà, nhưng không hiểu tại sao hắn có thể dùng giọng điệu đó nói với cô như thể nói với một kẻ tội đồ. Hắn cứ liên tục suy nghĩ phải làm như thế nào cho đúng, điều này vô tình làm hắn trở nên căng thẳng dẫn đến tâm trí bị rối loạn mà mất khả năng kiểm soát hành vi. “Được! Em không nói, vậy để tôi nói thay em.” Ngọc Vân vẫn cứ cúi đầu, bởi vì cô không đành lòng nhìn thấy hai mắt đau thương của hắn, vì cô sợ chính đôi mắt ấy sẽ làm cô đánh mất chính mình thêm một lần nữa, say mê trầm luân trong đấy mà không thoát ra được. “Từ lâu em đã chán ghét tôi rồi, muốn rời khỏi tôi từ lâu lắm rồi có phải không?” Hắn cố gắng kiềm chế bản thân không xúc động, hắn gồng mình chịu đựng mà đôi tay nắm chặt lại, từng ngón tay bấu vào da thịt. Ngọc Vân vẫn không trả lời hắn. Rồi đột nhiên hắn bước thật nhanh về phía cô. Ngọc Vân giật mình ngước mắt nhìn hắn, cô liền hoảng sợ, ánh mắt hắn đỏ rực như tia lửa làm người đối diện một phen sợ hãi. Hắn chộp lấy đôi bờ vai gầy guộc của cô, dùng lực nắm chặt như muốn bóp nát. “Nói đi Ngọc Vân. Em nói cho tôi biết phải làm sao em mới tha thứ cho tôi.” Miệng hắn nói mà đôi cánh tay dùng sức lắc mạnh làm cả người Ngọc Vân lung lay. “Đúng! Từ lâu tôi đã muốn rời khỏi anh rồi. Hãy giải thoát cho tôi đi.” Cô ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn hắn, một lời nói sắc bén của cô như đã thừa nhận những lời hắn nói là đúng. Lúc này trái tim hắn thật đau đớn, cảm giác như bị bóp nghẹt. Lời thú nhận của cô làm ruột gan hắn như bị đảo lộn, hắn biết mọi thứ đã không còn cách nào để cứu vãn. Ngọc Vân nhìn sâu vào đôi mắt hắn, đáy mắt long lanh đong đầy nước mắt, rồi trực trào rơi xuống hai gò má, đôi mắt hắn vẫn đang nhìn cô tràn ngập bi thương. Ngọc Vân không hiểu nổi tâm tình của bản thân mình, chẳng phải cô đã mong chờ ngày này lâu lắm rồi sao. Sao mà hôm nay cô chẳng vui một chút nào. Đáng lẽ ra nhìn hắn bây giờ cô nên cười mới đúng vì cuối cùng hắn cũng có thể cảm nhận về mình những nỗi đau khổ mà cô phải chịu. Ngọc Vân thật sợ hãi, trong con người cô bây giờ hình như đang tồn tại hai màu cảm xúc khác nhau,vừa muốn dứt khoát đi cho xong, vừa lại không đành lòng. Cô phải làm sao đây mới đúng. “Hai tuần qua, có phải em cũng đang giả vờ, tỏ ra mình đang hạnh phúc.” Hắn tiếp tục nói, mà tâm can như bị ai đó đục khoét. Hắn mở miệng nói tiếp “Em đang trả thù tôi. Mục đích của em chính là nhìn thấy tình cảnh của tôi bây giờ, có đúng không?” Hắn buông cô ra, lùi ra xa vài bước. Rồi hắn lại nở một nụ cười mỉa mai chính mình. Cũng phải thôi, rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay, là do hắn tự làm tự chịu trách ai được, có trách thì chỉ trách hắn ngu ngốc, không nhận ra cô ngay từ đầu. “Anh nói đúng. Tôi chịu đựng đến ngày hôm nay là muốn đường đường chính chính mà rời khỏi đây, tôi muốn tận mắt nhìn thấy anh đau khổ, ăn năn, tôi muốn anh phải hối hận, day dứt đến cùng cực.” Nói như thế nhưng Ngọc Vân cũng chẳng dễ chịu chút nào. Từ đầu tới cuối cô không hề có ý định trả thù. Nhưng bây giờ cho dù cô muốn thanh minh thì cũng chẳng còn ý nghĩ gì. Thôi gì hãy để hắn chết tâm với cô đi, như vậy cô sẽ yên tâm mà rời đi. “Tôi biết, em đã trải qua những tháng ngày đau khổ. Tôi cũng biết mọi chuyện đến nước này rồi, dù cho tôi có hèn mọn giữ em lại thì cũng không khiến em tình nguyện mà ở bên cạnh tôi.” Đột nhiên hắn đi về phía cô, kéo cô vào lồng ngực rắn chắc, ôm chặt, hắn nói “Anh muốn ôm em lần cuối.” Hắn nhắm mắt lại, từng giọt nước trong suốt chảy dài hai bên má. Bây giờ hắn mới cảm nhận được nỗi mất mát, đang dâng tràn vào trái tim. Cả đời này hắn đã mất cô thật rồi, hắn cũng biết từ nay không thể yêu thêm bất kì ai nữa. “Ngọc Vân! Anh sẽ đợi em, dù phải đợi hết đời người, anh cũng sẽ đợi. Mặc kệ em ở đâu, ngày đêm anh sẽ nguyện cầu cho em được ấm êm hạnh phúc. Tạm biệt em! bà xã.” Một giọng nói ấm áp, thâm tình, chứa đựng một nỗi buồn vô hạn lại vang lên bên tai cô. Ngọc Vân nghe thế, nước mắt tuôn rơi như dòng thác. “Xin lỗi vì em đã không còn cảm giác yêu thương anh nửa. Nhưng nếu một ngày nào đó yêu thương quay về, cho dù vượt qua gian nan thử thách em sẽ trở về bên anh.” Câu nói này cô chỉ biết nói thầm trong lòng, đây cũng là những lời thật lòng nhất của cô. Hắn buông cô ra và nói “Em đi đi.” Hắn quay mặt nơi khác, hắn không muốn cô nhìn thấy bộ dạng thê thảm này của hắn. “Thiên Phong! Anh hãy bảo trọng nhé.” Hai người mỗi người quay đi một hướng, cả hai lệ chảy tuôn trào. “Bà xã! Đừng bao giờ chúc anh hạnh phúc, vì em chính là niềm hạnh phúc của đời anh.” Đó cũng chính là lời từ trong sâu thẳm tâm hồn mà Thiên Phong muốn nói với Ngọc Vân. Bầu trời ban ngày bị mây đen che kín, từng tia chớp xẹt ngang trời rồi vụt tắt, những tán cây hai bên đường bị gió thổi nghiêng qua đổ lại. Rồi cơn mưa ập đến bất chợt, kèm theo mưa giông, mưa bụi cùng với gió thổi hung hăng quất vào mặt, làm hai mắt Ngọc Vân nheo lại. Bước chân Ngọc Vân vẫn đều đặn bước đi trên đường, cơn mưa càng ngày càng nặng hạt khiến người xe có mặt trên đường càng trở nên gấp gáp hơn. Thời tiết khắc nghiệt như này tìm một chiếc taxi e rằng rất khó khăn, nghĩ vậy bước chân Ngọc Vân cũng vì thế mà trở nên nhanh hơn. Con đường từ đây đến ga tàu, tuy gần mà xa, bước chân nhỏ bé của Ngọc Vân chắc phải mất gần nửa tiếng nữa mới có thể đến nơi. Người xe ngày một thưa dần. Cứ ngỡ cơn mưa đã vô tình làm Ngọc Vân trở nên đơn độc trên đường. Nhưng không, kể từ lúc cô bước chân ra khỏi biệt thự, thì Thiên Phong cũng thầm lặng bước theo sau. Một người con gái đi trước, tiếp bước theo là một người đàn ông, với dáng vẻ chật vật, ánh mắt u sầu, dõi theo cô gái phía trước. Làm người đi đường đã bước qua còn phải tò mò mà ngoảnh đầu nhìn lại. Nhưng mọi sự chú ý đều đổ dồn về Thiên Phong, một chàng trai cao lớn, gương mặt tuấn tú với những đường nét như tuyệt phẩm, miệng thì lẩm bẩm “Bà xã! Đừng rời khỏi anh.” “Bà xã! Em đừng đi...” Nhưng những câu nói ấy đã bị tiếng mưa lấn át. Cái mà người ta nhìn thấy chính là ánh mắt bi thương, đau lòng đến mức đôi chân như muốn ngã qụy, nhưng vẫn cố gắng mà bước đi, đôi mắt thì nhìn về phía trước. Qua một lúc sau, khi Ngọc Vân đến ga tàu, thì mưa đã bắt đầu tạnh dần. Hôm nay cuối tuần những vị khách của chuyến tàu đến thành phố A ngày một nhiều hơn. Từng dòng người tụm năm tụm bảy chờ lên tàu. Đến nơi, cái cảm giác đầu tiên của Ngọc Vân chính là cái lạnh đến thấu tận tâm can, bộ quần áo đang mặc ướt nhèm dính vào da thịt làm Ngọc Vân khó chịu. Thiên Phong đứng nép đằng sau tấm bảng quảng cáo, âm thầm mà quan sát nhất cử nhất động của cô. Rồi đột nhiên chiếc loa, phát ra một thông báo dài “Chuyến tàu đến thành phố A còn năm phút nữa khởi hành, mời quý khách lên tàu.” Giọng nói trong loa vừa dứt, thì cửa tàu mở ra, từng người một, nô nức bước vào. Ngọc Vân là người bước lên sau cùng. Nhưng chân vừa chạm cửa thì có một lực đạo từ phía sau kéo cô lại. “Ngọc Vân! Em đừng đi.” Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau, làm Ngọc Vân sửng sốt. “Anh... Anh đến đây làm gì? Chẳng phải tôi đã nói rõ rằng với anh rồi sao?” Ngọc Vân quay đầu lại. Hoảng loạn mà giọng nói trở nên lắp bắp. “Ngọc Vân em đừng đi được không. Anh xin em mà. đừng đi.” Nhìn người đàn ông trước mặt, đầu tóc rũ rượi, dáng vẻ có chút mệt mỏi chật vật. Nhưng biểu hiện của hắn làm cho Ngọc Vân hoảng sợ. Ánh mắt của hắn như tia lửa. Hắn vừa nói rồi vừa nắm lấy cổ tay cô. “Tôi không còn yêu anh nữa. Anh buông tôi ra. Tôi đau quá.” Ngọc Vân cố gắng vùng vẫy thật mạnh. Nhưng hắn lại siết chặt lấy cổ tay cô không buông. Ngọc Vân đau đớn nhăn mày. Hắn kéo cô đi về phía trước, hắn nói “Em phải đi về với anh.” Hành động của hắn làm cô thấy hoang mang, khiến Ngọc Vân nhớ lại những lần bị hắn đánh cho thừa sống thiếu chết. Ngọc Vân dùng hết sức lực giãy giụa thật mãnh liệt. Ngọc Vân thoát khỏi vòng tay của hắn, cô nhanh chóng kéo vali chạy vào khoang tàu. Vừa đến nơi thì cô lại bị hắn nắm tóc kéo lại. Quá đớn Ngọc Vân hét lên “Cứu tôi với, cứu tôi.” Nghe tiếng kêu cứu. Mọi người ở trong khoang tàu chạy ra. Cảnh tượng người đàn ông nắm tóc lôi người phụ nữ. Làm họ cảm thấy bức xúc cùng phẫn nộ. Một trong số những hành khách ấy, có những người đàn ông cao to bước ra,không nói câu nào liền ra tay đánh đắm túi bụi vào mặt ngực bụng của hắn, đến toé máu. “Tao ghét nhất là loại đàn ông ra tay đánh phụ nữ.” Một trong số những người đàn ông đó phẫn nộ lên tiếng. Rồi hùa nhau đánh hắn không thương tiếc. Lúc này lòng hắn chỉ nghĩ đến Ngọc Vân mà bản thân không chút kháng cự. Hôm nay Dường như những người đàn ông ấy phẫn nộ đến cực điểm, Thiên Phong nằm sõng soài trên đất mà họ cũng không buông tha, chân cứ đạp liên tục vào ngực và bụng của hắn, đến khi mỏi chân mới chịu buông ra. Đoàn tàu dần chuyển bánh, Ngọc Vân bước vào trong khoang tàu. Cô hoảng sợ đến cực điểm, cô đưa hai tay lên đầu bịt chặt đôi tai mình lại để không còn nghe thấy những âm thanh đau lòng ấy. Dường như những trận đòn roi đến thừa sống thiếu chết mà Thiên Phong đã ban cho cô nó đã ăn sâu vào trong xương máu, và trở thành một ký ức đen tối trong cuộc đời của cô, Ngọc Vân muốn quên đi nhưng nó vẫn cứ ám ảnh cô dai dẳng từ năm này qua tháng nọ khiến cô tổn thương. Cuối cùng cô nhận ra khoảng trống có thể lấp đầy bằng sự yêu thương nhưng tổn thương thì không bao giờ bù đắp được. Những người đàn ông ấy cũng bước lên tàu, rồi cánh cửa tàu dần khép lại. Thiên Phong nằm dưới đất, nhìn hắn có vẻ rất đau đớn. Quần áo trên người nhơ nhuốc, miệng thì không ngừng trào ra dòng máu đỏ tươi. Thiên Phong ngóc đầu dậy. Dù cơ thể dần mất đi ý thức. Hắn vẫn cố gắng dùng đôi tay của mình nâng đỡ toàn thân, gắng gượng đứng dậy. “Bà xã! Em đừng đi. Đừng bỏ anh một mình.” Thiên Phong đi theo chiếc tàu đang dần chuyển bánh, đau đớn như có ai đó cắn xé ruột gan. “Ngọc Vân. Em đừng đi... Đừng đi...em đừng đi.” Hắn dùng sức lực cuối cùng còn lại chạy theo đoàn tàu ngày một nhanh dần. Ngọc Vân nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền từ phía sau. Cô lẳng lặng quay đầu nhìn lại, Thiên Phong vẫn gắng sức đuổi theo phía sau mặc cho khoảng cách ngày một xa dần. Ngọc Vân lạnh lùng kéo rèm cửa như đang khép lại một đoạn tình cảm đau thương này. Hắn sức lực dần cạn kiệt, ngã xuống mặt đường, đôi mắt mơ hồ nhìn về phía xa xa, đôi tay nâng lên như muốn níu kéo trong vô vọng. “Bà xã! Em đừng đi.” Trước khi ngất lịm đi hắn chỉ kịp nói một câu, mà khiến người nào nghe thấy cũng thương cảm. Thương cảm cho một người chồng lầm lỗi cố gắng dùng chân tình để níu kéo vợ yêu, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Xin lỗi cơn mơ vừa qua Xin lỗi cơn đau vừa xa lạ Xin lỗi nỗi vui còn vướng lại Nụ cười đôi khi đắng cay lòng này. Xin lỗi những đêm mùa đông Thân nóng ấp bên bàn tay hiền hòa Xin lỗi quán *** cùng tôi Phải tập quên một người. Có tình yêu vượt qua mùa đông Gục chết sau đêm mùa xuân Có người mang bình yên về nơi nào Xa xôi chẳng bến bờ Có người gieo vào nhau niềm tin Tình ấm nóng không thể rời ra Có người đi thật xa, thật xa chẳng trở về. Xin lỗi cơn mơ vừa qua Xin lỗi cơn đau vừa xa lạ Xin lỗi nỗi vui còn vướng lại Nụ cười đôi khi đắng cay lòng này. Lời hát viết ra vì tôi Vì biết nói ra lệ rơi Xin lỗi đáng ra phải vui Thế mà

xin anh đau quá buông tôi ra