Dù biết rằng đó chỉ là một giấc mơ…” (“Có những giấc mơ về lại tuổi học trò” – Đăng Tâm) 1. Tìm và chỉ ra các phép liên kết câu được dùng trong đoạn văn. 2. Câu văn“Xung quanh, bạn bè tôi đều tâm trạng cả…”mang hàm ý gì ?Tác dụng ? 3. ( Trích: “Có những giấc mơ về lại tuổi học trò”- Đăng Tâm) Câu 1 ( 0,5 điểm): Xác định phương thức biểu đạt trong đoạn văn trên. Câu 2( 0,5 điểm): Nội dung chính của đoạn văn trên là gì. Đó là ngọn lửa của ước mơ tuổi thơ vể mái ấm gia đình, về ấm no hạnh phúc, được ăn ngon mặc đẹp, được vui chơi và sống trong tình thương. Từ những ngọn lửa diêm đã hóa thành những ngôi sao trên trời… để soi đường cho em bé bay lên ở với bà nội trên Bài văn mẫu lớp 10. 1. Tải về. Văn mẫu lớp 10: Nghị luận xã hội về ước mơ tuổi học trò dưới đây được VnDoc.com tổng hợp và sưu tầm gồm các bài văn mẫu lớp 10 hay cho các em học sinh tham khảo, củng cố kỹ năng cần thiết cho bài kiểm tra môn Ngữ văn 10 sắp tới $+$ Thông điệp có ý nghĩ nhất đối với em là “giấc mơ trở về tuổi học trò” $+$ Vì đoạn trích trên đã gợi cho em nhớ tới thời học sinh mặc dù đó chỉ là một giấc mơ và cụ thể trong câu : Bộ sưu tập những hình ảnh tình yêu tuổi học trò ngây thơ trong sáng. Dưới đây một số hình ảnh trong bộ sưu tập mà duavang.net đã tổng hợp lại được. Bạn có thể dễ dàng tải xuống trọn bộ sưu tập này ở phía cuối bài viết nhé. Những cái nhìn thơ ngây, trong sáng Có những giấc mơ, tôi ngồi trên một con đò nhỏ êm đềm trôi về miền ký ức xa xôi, về những năm tháng học trò trong trẻo và dịu ngọt, về cả tuổi thơ chan chứa vui buồn. Trong mơ…. Khi thả hồn bay trên cánh đồng bát ngát, tôi thấy một đứa tôi cao vừa bằng bông lúa L2gNjV. Ý kiếnCộng đồng Thứ tư, 4/4/2012, 1017 GMT+7 Bài thơ em viết cho anh, một kỷ niệm nhỏ về tuổi học trò rất đẹp của chúng mình. Mọi thứ không thể quay ngược thời gian mà chỉ còn có cách đi về phía trước. >Nhận bài dự thi "Viết cho tuổi học trò" Giấc mơ màu hồng tuổi học trò Tháng tư về rồi anh có biết không?Hoa phượng rực cháy sân trường mùa hạPhút chia tay sao mà lưu luyến quáBỗng nghẹn lời chẳng thể nói thành câu Mắt chạm mắt rồi bối rối nhìn nhauDòng lưu bút còn nguyên màu mực tímTay run run ghi một lời ước hẹn“Xin nhớ mãi kỷ niệm tuổi học trò” Có một người vẫn mải miết làm thơVẫn mong một lần tháng tư xưa trẻ lạiVẫn tin vào một điều anh muốn nóiChờ tháng tư về và đợi chờ…anh! Chỉ còn ít ngày nữa thôi, tháng tư lại trở về. Còn nhớ, cách đây tròn mười năm, lúc đó chúng ta chỉ là những cô cậu học trò mới lớn chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa đại học. Bao ước mơ và hoài bão đang lớn dần trong những tâm hồn non nớt. Mỗi đứa một ước mơ, rồi tự vẽ cho mình một cánh cửa màu hồng trước mắt. Đầy lung linh và huyền ảo. Anh sẽ trở thành một thuyền trưởng đi khắp nơi trên thế giới, hứa mang những món quà đặc biệt về sau mỗi chuyến đi xa cho em. Còn em sẽ trở thành một cô giáo, để nếu sau này lời ước hẹn tuổi học trò có trở thành sự thật cũng có nhiều thời gian chăm sóc cho những đứa con xinh đẹp của chúng mình. Thời gian trôi qua thật lâu, giờ anh cũng đã thực hiện được ước mơ của mình. Được đi những chuyến tàu đến những vùng miền trên thế giới, tận mắt chứng kiến những vẻ đẹp huyền ảo của Đại Tây Dương xa xôi, của thành phố Paris nguy nga tráng lệ. Nhưng anh buồn vì đã thất hẹn với lời hứa năm nào. Em không trở thành cô giáo như ngày xưa mình hằng mong ước. Và em lấy chồng, sinh những đứa con xinh xắn. Em yêu chồng và được chồng yêu thương. Như vậy thì còn gì hạnh phúc hơn nữa phải không anh? Em thấy mãn nguyện vì những gì mình đã lựa chọn. Chỉ có một điều không vui khi biết anh vì em mà chưa thể có một gia đình riêng đúng nghĩa cho mình. Bài thơ em viết cho anh, một kỷ niệm nhỏ về tuổi học trò rất đẹp của chúng mình. Mọi thứ không thể quay ngược thời gian mà chỉ còn có cách đi về phía trước. Chúng ta đã tự chọn lấy cho mỗi người một con đường và hạnh phúc khác nhau, em tin anh sẽ hiểu điều đó! Trần Nguyễn Hương Phúc Cuộc thi Viết cho tuổi học trò’ Cuộc thi nhằm giúp các bạn trẻ chia sẻ những câu chuyện về tuổi học trò, vui hoặc buồn, khiến bạn bật cười hay muốn khóc khi nghĩ đến. Nhưng đó là nơi cất giữ một phần con người bạn, là cuốn cẩm nang đúc kết những bài học sẽ theo suốt cả cuộc đời. Hãy chia sẻ với chúng tôi con người đó, câu chuyện đó của bạn hoặc những người xung quanh để những bài học của bạn sẽ trở thành của mọi người, để giúp cho ai đó còn đang chưa tìm được lối thoát sẽ nhận ra sự đồng cảm và niềm hy vọng vẫn tồn tại trong cuộc đời này và để tuổi học trò mãi mãi là những dấu ấn không quên trong mỗi chúng ta. Cuộc thi do FPT Polytechnic phối hợp với VnExpress và tổ chức. Xem thông tin chi tiết về cuộc thi và gửi bài tham dự tại đây Ca khúc Giấc mơ tuổi học trò do ca sĩ Knt thể hiện, thuộc thể loại Tui Hát. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát giac mo tuoi hoc tro mp3, playlist/album, MV/Video giac mo tuoi hoc tro miễn phí tại Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng trải qua vô vàn những giấc mơ, những giấc mơ đan xen giữa thực tại và ảo ảnh, hoài niệm về quá khứ hay khát vọng đến tương có lẽ chỉ những giấc mơ trở về tuổi thơ mới đem lại cho tôi những cảm giác ấm áp, bình yên đến thế. Và nhiều khi, những giấc mơ đó của tôi lại hiện lên chân thực, tràn đầy cảm xúc như một thước phim những giấc mơ, tôi ngồi trên một con đò nhỏ êm đềm trôi về miền ký ức xa xôi, về những năm tháng học trò trong trẻo và dịu ngọt, về cả tuổi thơ chan chứa vui mơ…Khi thả hồn bay trên cánh đồng bát ngát, tôi thấy một đứa tôi cao vừa bằng bông lúa, lẽo đẽo theo sau mẹ men theo bờ rộng nhỏ. Đứa tôi ngô nghê hỏi mẹ " Cánh đồng xa và dài vô tận hả mẹ?". Mẹ cười và bảo " Cánh đồng cũng như dòng sông đều có bến bờ con ạ, vô tận thì mẹ gánh lúa về nhà sao được". Đối với tôi, cánh đồng vẫn rộng và dài như vô tận, mẹ gánh cả nhọc nhằn thì vất vả biết mơ…Khi lênh đênh trên một dòng sông, tôi thấy một đứa trẻ nhỏ bé, gầy gò tan học, theo bạn chèo thuyền ra sông mò bắt "chai chai" về nấu cháo. Dưới cái nắng chói chang, chúng tôi vừa mò "chai chai" vừa nô đùa nghịch ngợm giữa dòng nước mát rượi. Đến lúc đói bụng, chúng tôi lại chụm đầu vào nồi cháo trai nóng hổi, thơm phức, và thi nhau húp sùm sụp. Bát cháo trai nồng ấm, cay cay, ngòn ngọt còn đượm mùi sông nước, đượm tiếng cười giòn giã của tuổi mơ…Tôi trở lại mái trường thân yêu, ở đó có một đứa tôi ngủ gà ngủ gật trong lớp học ôn văn. Cô giáo đến bên lúc nào mà không hề hay biết. Loáng thoáng nghe lời cô bảo " Sáng bạn ấy làm về mệt, cứ để bạn ấy ngủ". Tôi mệt quá thiếp đi, trong mơ còn nghe lời cô vỗ về, an ủi...Chiều chiều, tôi thấy một tôi tan học còn nấn ná ở lại trường; cùng tụi bạn bẻ trộm những cành hoa phượng đỏ. Bị bác bảo vệ phát hiện, chúng tôi phải trèo tường rồi chạy thục mạng với nhau. Mai đến lớp, chúng tôi chia hoa ép vào trang sách, tụi bạn tủm tỉm cười tôi "mày chạy rách cả quần chứ chẳng chơi".Trong mơ…Tôi còn thấy một tôi rơm rớm nước mắt trong buổi chia tay. Xung quanh, bạn bè tôi đều tâm trạng cả. Đứa khóc thút thít, đứa cười đỏ hoe mắt, đứa bịn rịn lặng thinh... Tất cả nắm tay tôi thật chặt, ôm tôi thật lâu...Ôi! Tình bạn là những gì sáng trong và đẹp đẽ nhất, chỉ lúc chia tay mới thấy luyến tiếc vô cùng." Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỉ niệmKỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy côBạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờnĐể rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha"Giấc mơ tuổi học trò du dương như một bản nhạc, nhẹ nhàng mà da diết khôn nguôi. Bản nhạc đó mỗi lần kết thúc lại dấy lên trong tôi những bâng khuâng, tiếc nuối. Nhưng, tôi vẫn thích nghe, thích cảm nhận niềm hạnh phúc hân hoan khi được trở về những năm tháng tuổi thơ, bên mái trường, bên thầy cô, bạn bè và những gì thân thương nhất. Dù biết rằng đó chỉ là một giấc mơ...Tôi thường thả lòng mình trong giấc mơ, đắm chìm trong những nốt nhạc, để quên đi bao bộn bề, lo toan của cuộc sống, để thêm tin yêu và quý trọng từng phút giây hiện tại, để mỗi lần thức dậy lại thấy một ngày mai đầy tươi biết " dĩ vãng dày lên, nhưng tương lai thì vẫn còn vô tận" nhưng cũng chỉ mong được trở về những năm tháng tuổi thơ, được sống lại trọn vẹn những giấc mơ êm đềm như thế. Khi lớn lên, mỗi người đều sẽ phải đi xa, trên hành tình tự hoàn thiện bản thân ấy đôi lần ta vẫn hoài niệm về quá khứ, về mái trường đầy phượng vĩ rực lửa của mùa hạ năm nào. Nỗi nhớ nhẹ bẫng, chòng chành mà sao da diết đến nặng lòng thương gian trôi đi phủ một lớp bụi mờ lên kí ức cứ ngỡ mãi mãi không thể phai nhòa. Dòng đời tấp nập, mưu sinh ngược xuôi có ai dám cá không đôi ba lần "dọn dẹp" rồi để quên kỉ niệm nơi ngăn kéo quá khứ? Chẳng thế trách cũng không thở than, vì đó là quy luật của cuộc đời rồi. Nhớ nhớ, quên quên – con người vẫn luôn tự dày xéo mình trong muôn vàn câu hỏi tại sao, luyến tiếc cũng theo thời gian mà ngấm ngầm tan khoảng trời vô tư, hồn nhiên cứ thế ăm ắp kỉ niệm mỗi lần nghĩ về Ảnh minh hoạThanh xuân, mấy ai không mơ hồ, không đôi lần lạc đường để đến khi nhìn lại thì năm tháng ấy cũng trôi tuột mất rồi. Chẳng ai trên đời này có thể nắm giữ vẹn nguyên tất cả khoảnh khắc, cảm xúc trong ngần thuở mới vào đời nơi sân trường chất chứa cả bầu trời kỉ niệm. Ngay cả ta, kẻ lắm suy tư, hoài niệm cũng đánh rơi vài an yên thanh xuân vườn trường trên hành trình trưởng năm rời xa chốn ấy, không đủ dài mà cũng không quá ngắn, đôi lần trong thao thiết nhớ thương ta cào cấu kí ức để sống dậy những cảm xúc thưở "ngày hai bữa cắp sách đến trường". Từng thước phim quay chậm như hiển hiện trước mắt từng ngóc ngách, từng hơi thở nồng nàn, từng tiếng cười giòn tan của những ngày tựu mắt quay về chốn ấy, thì ra kỉ niệm vẫn còn rất trinh nguyên, vẹn tròn như chưa hề sứt mẻ trước dòng đời tàn nhẫn. Có lẽ, người ta nói đúng, kỉ niệm sẽ không là gì nếu lòng người vội xóa nhòa nhưng sẽ là tất cả nếu ta gìn giữ từ tận thẳm sâu đáy ấy là ngày ta học đến quên thời gian’ để có thể chạm tay đến cánh cổng đại học. Tiếng giảng bài ấm áp, trầm bổng của những giờ văn say mê hồn ta, là tiếng thước kẻ ran ran trên bảng của thầy dạy toán kẻ từng đường thẳng. Đó là những định luật khô cằn của môn lý "khó nhằn", những kí hiệu dài ngoằng một thời khiến ta khó chịu của hóa học. Nơi vang lên hào sảng một thời hoa máu’ của dân tộc anh hùng, là những phút giây du lịch’ vòng quanh thế giới của môn địa. Những kí ức ấy làm sao có thể vội vàng quên lãng đi?Những lá thư chưa kịp gửi thì giây phút chia tay cũng đến bất chợt, bao tiếc nuối vì tình yêu e lệ cất giấu nơi khóe mi cong của cô bạn cùng lớp chưa kịp ngỏ lời. Thanh xuân vườn trường là nơi chất chứa ánh nhìn tha thiết, tiếng cười tan trong nắng, là nước mắt hoen màu thay cho câu tạm biệt của lũ bạn cùng thi cuối cùng, tiếng ve góc ấy vẫn râm ran nhưng lòng người vẫn nặng trĩu nỗi buồn Ảnh minh hoạKhi trưởng thành con người ta mới thấu, mới trân quý những phút giây mặn nồng của tuổi trẻ nơi mái trường thưở nào. Bữa tiệc nào cũng có kết thúc, gặp gỡ nào rồi cũng sẽ phải chia xa nhưng ngần ấy kí ức thì sẽ mãi ở lại nơi con người đều sẽ phải trải qua bão tố của cuộc đời trước khi tìm thấy những phút giây an yên. Những điều bình dị thân thương, kỉ niệm thưở nào đôi khi lại là sức mạnh giúp ta có thêm dũng khí để bước thật vững trên con đường đã chọn. Mặc ngoài kia gió mưa, mặc những buồn phiền, lắng lo chưa bao giờ thôi nghĩ suy nhưng ta tin rồi một mai bình minh vẫn rạng ngời tươi đẹp. Hôm nay có thể là ngày nỗi đau chưa vơi, niềm vui chưa vẹn trong nhưng sau cuối nụ cười vẫn ở lại để lưu vào tâm khảm kỉ niệm thanh xuân của lúc mỏi mệt vì những ganh đua cuồng quay của cuộc đời, ta lại thèm trở về năm tháng hồn nhiên cùng phấn trắng, bảng đen và ô của sổ nhìn ra khoảng trời đầy mộng mơ ta sẽ về, về để tìm lại những cảm xúc trong veo của tuổi học trò, về để sống dậy những khoảnh khắc đã dần nguội lạnh trong tim theo thời gian. Và hơn hết trở về nơi ấy, nơi 50 năm thế hệ học trò đi qua mà vẫn không hề già đi, vẫn nhiệt huyết, hăng say lưu giữ thanh xuân tươi đẹp của chúng ta. Vậy nên, thanh xuân vườn trường dù có xuôi ngược trăm đường, trăm ngả cũng chớ vội vàng quên lãng...Thi Thi

có những giấc mơ về lại tuổi học trò