Bạn đang хem: Tron doi ben em 10. Ngàу nào ánh mắt ấу quá hồn nhiên tôi bắt gặp Làn môi хinh thơ ngâу em mỉm ᴄười Làm tim tôi хôn хao Lòng tôi như thầm nói Em như đưa tôi ᴠào giấᴄ mộng Lời уêu em trao tôi thuở ngàу nào luôn đắm ᴄhìm Nụ hôn ta trao nhau ᴠẫn ấm
Thơ anh yêu em trọn đời hay ngắn ý nghĩa, ngọt ngào. Kim Phượng 26/08/2021. Thơ anh yêu em trọn đời hay ngắn sẽ là lời tỏ tình cảm động, cách để thể hiện tình cảm với người con gái minh yêu, một tình yêu ngọt ngào và sâu lắng còn là cầu nối gắn kết 2 trái tim thêm
TVhRuJ. Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Betamèo mỡ Chương 25 – Giới thiệu bạn gái cho Tùy Kỳ Bởi vì hai người làm cùng ca nên khi Tùy Kỳ đột nhiên biến mất thì chỉ biết hỏi Mạc Tùy thôi. Lư Khải chạy xồng xộc đến khu đồ gia dụng tìm cô, “Tiểu Mạc, hôm nay sao không thấy Tiểu Tùy đi làm?” “Nghe bảo anh ta không khỏe, anh ta chưa gọi cho anh à?” Mạc Tùy nói dối không chớp mắt. “Không hề! Anh gọi cho nó nó còn không nghe máy!” “Có thể là ở bệnh viện không nghe thấy chuông!” Lư Khải đi rồi, Mạc Tùy ngồi ôm mấy cuộn giấy fax ngẩn người, sau đó xếp hàng lên giá rồi đi vào kho hàng nhỏ bên cạnh lấy di động gọi cho Tùy Kỳ. “Mạc Tùy!” Điện thoại nhanh chóng có người nhận, giọng nói trầm trầm khàn khàn truyền tới, xung quanh có vẻ rất yên tĩnh. “Anh còn chưa đi à?” “Tôi không đi!” Mạc Tùy dựa vào hộc tủ, một tay ôm trán, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Anh muốn tôi phải nói thêm bao nhiêu lần đây, tôi sẽ không cho anh ở nhờ nữa. Còn công việc ở siêu thị, anh có cần nữa không? Nếu cần thì chuẩn bị rồi đi làm, nếu anh bỏ tôi cũng đỡ phải kiếm cớ hộ anh!” Bên kia yên lặng, rồi sau đó cúp điện thoại! Mạc Tùy kinh ngạc nhìn điện thoại, mẹ nó, lá gan con cừu nhỏ này giờ to ra rồi đấy nhỉ? Bây giờ đang là thời điểm lạnh nhất của mùa đông, Tùy Kỳ cứ ngồi bên ngoài cả đêm thế này, người sắt cũng chẳng chịu nổi. Không phải Mạc Tùy không nhìn thấy khuôn mặt đã trắng bệch của anh, chỉ là cô cố gắng làm như không thấy mà thôi. Cô không thể mềm lòng thêm lần nữa! Siêu thị có đợt hàng về, Mạc Tùy đi dỡ hàng cùng mọi người, khu lưng thực vì không có Tùy Kỳ nên Lư Khải phải tự đi bê vác. Nhìn anh chàng tay chân khẳng khiu nghiến răng nghiến lợi bê đồ khiến người ta lập tức nhớ tới sự mạnh mẽ khỏe khoắn của Tùy Kỳ, dù anh cũng rất gầy. Quả nhiên bên cạnh có người cười nhạo anh ta, “Quản lý Lư, Tiểu Tùy nhà anh đâu rồi? Gọi đến làm giúp đi, đỡ lo anh bị thùng dầu đè bẹp!” Lư Khải trừng mắt lườm bọn họ “Thôi đi, không phải mấy người nghĩ cho tôi mà rõ ràng là nhớ khuôn mặt của Tùy Kỳ thì có, đừng có mơ trâu già gặm cỏ non!” “Bọn tôi muốn gặm còn không đến lượt!” Một người trong số họ chỉ Mạc Tùy, “Tiểu Tùy chỉ biết mỗi Tiểu Mạc thôi, tên hai người này cũng hay thật, đầu cuối hô ứng.” Mọi người đều cười ồ lên, Mạc Tùy cúi người đè lên xe chở hàng, “Đừng lắm chuyện, rồi đến lúc khóc không kịp đâu!” Cô hất cằm sang phải chỉ chỉ, cười xấu xa “Hàng lại đến nữa rồi!” Xe tải lớn màu xanh nhạt thấp thoáng đầu đường, tiếng ai oán kéo dài không dứt! Dỡ xong hàng cũng mất cả tiếng, Mạc Tùy nhìn đồng hồ thấy còn nửa tiếng là tan làm liền dựa vào lan can lơ đãng hút thuốc cùng Vương Triệu Tường. Đầu ngón tay kẹp điếu thuốc đã đen sì cũng không thèm rửa. Nhìn quanh, đập vào mắt cô là tấm ván đã từng rơi vào chân cô lần trước. Hình ảnh Tùy Kỳ cõng cô đi bệnh viện lại như hiện ra trước mắt. Cơ thể dùng sức đến nỗi cứng ngắc vẫn bất giác run lẩy bẩy, giữa mùa đông giá rét mà mồ hôi chảy ròng ròng, hổn hển gần như tắt thở mà vẫn cố gắng đè nén, và cả ánh mắt không hề giận dữ dù hôm qua bị bỏ ngoài lạnh cả đêm! Những mâu thuẫn quá rõ ràng làm lương tâm Mạc Tùy hiếm khi trỗi dậy mèo lương tâm mà phát tác được thì cũng vui đấy =, như một mầm cây bất ngờ vạch đất điên cuồng vươn lên. Cô không ngồi yên nổi trên lan can nữa mà ném đầu mẩu thuốc lá, giẫm tắt, vừa cởi đồng phục vừa nói “Sếp, cháu xin nghỉ!” Đang hút dở thuốc, Vương Triệu Tường trợn tròn mắt, quát “Lại nghỉ?” “Chuyện ngoài ý muốn, không có lần sau đâu mà!” “Câu này con trai ông đây cũng biết nói!” “Về cháu mua Trung Hoa cho!” Mạc Tùy chạy xăm xăm vào nhà xe cách khu nhận hàng không xa. Vương Triệu Tường bám lan can gào lên, “Trung Hoa cũng không phải vạn năng!” mèo TĐN lần trước nhất quyết không chịu dùng từ vạn năng mà giờ lại dám ghi vào đây *sút sút* dip ahihi… Tiếng quát bi thương tan vào không khí. Mạc Tùy chạy thẳng về nhà, lên đến tầng, quả nhiên anh vẫn còn đứng ở đó, tay chân cứng ngắc cuộn người lại, vùi mặt vào đầu gối, con mèo con đã đặt lại về lồng, xung quanh vung vãi đồ ăn cho mèo. Cô bất đắc dĩ thở dài, bước tới đạp bắp chân anh. Tùy Kỳ không ngẩng đầu tránh qua một bên. “Được rồi, đứng lên đi!” Mạc Tùy đút hai tay trong túi quần, ngửa người ra sau tựa lên lan can cầu thang, nhìn thẳng vào ánh mắt kinh ngạc của Tùy Kỳ. Mới có một buổi tối, Tùy Kỳ đã tiều tụy không ít, râu ria mọc lên làm mặt anh càng có ánh xanh. “Anh không định đi chứ gì?” Ánh mắt Tùy Kỳ tối lại, cúi đầu vừa nhìn ngón tay mình vừa lắc đầu, “Không đi, tôi biết lỗi rồi, tôi không bao giờ nói vậy nữa đâu.” Mạc Tùy nhíu mày, tên này vẫn không hiểu, nguyên nhân không phải do câu nói kia. Anh không nói không có nghĩa là anh không nghĩ, hai người không hiểu nhau lại có thêm khoảng cách sẽ rất khó ở chung, cho dù chỉ là khách trọ. Cô nói “Nguyên nhân tôi bảo anh đi không phải do anh nói hay không nói, mà bởi vì hai chúng ta vốn không có quan hệ gì. Anh chẳng qua là một tên ăn mày ở vệ đường, còn tôi không hiểu thần xui quỷ khiến thế nào mà giúp anh một lần, đơn giản thế mà thôi!” Tùy Kỳ nghe cô nói mà khó chịu. Anh tự biết rằng cô nói đúng, nhưng Mạc Tùy sẽ không thể tưởng tượng nổi tầm quan trọng của cô đối với anh, nhưng chính anh cũng không biết phải biểu đạt điều đó như thế nào, chỉ có thể oan ức mím môi nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Mạc Tùy nghĩ một chút, lại nói “Bây giờ anh không muốn rời đi có lẽ cũng chỉ là tập tính theo dấu của chim non mà thôi, khi chim non mới nở ra, nhìn thấy sinh vật nào đầu tiên thì sẽ nghĩ đó là mẹ mình…” Tùy Kỳ cắt ngang lời cô, kiên quyết “Tôi không coi cô là mẹ!” Nhưng tôi rất nghi anh còn chẳng biết mẹ là cái gì cơ! Hơn nữa, còn có nụ hôn kia… Mạc Tùy không phải đồ ngốc, cô chỉ thích giả ngốc thôi. Nhưng với trí thông minh của Tùy Kỳ hiện giờ cô luôn cảm thấy anh còn chưa biết cái gì là yêu, những gì anh làm có thể chỉ là hành động vô thức, giống như lần anh bị bỏ thuốc không thể nhịn được đành cầm tay cô để dập lửa vậy. Đến gần trưa rồi, Mạc Tùy bụng đầy ưu tư đứng lên, vung tay, nói “Tôi sợ anh rồi, đi thôi, về nhà!” Nếu là người khác, có mặt dày đến mấy bị người ta đóng đồ ném ra ngoài thì cũng biết hậm hực, ngẩng cao đầu mà đi, chỉ có Tùy Kỳ mới bám dính như thế này. Đến nước này rồi thì Mạc Tùy biết phải làm sao, cũng không thể gọi cảnh sát bắt người như lúc chưa quen biết được. Tùy Kỳ thoáng sửng sốt, thấy Mạc Tùy dường như nói thật, lập tức mất hết vẻ uể oải khi nãy, xách hết đồ bật dậy vui vẻ bám sau lưng cô. Mắt Mạc Tùy vẫn dõi theo anh, vẻ mặt đột nhiên bừng sáng của anh làm cô kinh ngạc, biểu cảm biến đổi quá mức rõ ràng, cứ như thể cô chắc chắn sẽ cho anh vào. Sau khi Tùy Kỳ vào nhà anh sắp hết đồ đạc về chỗ cũ, nghiêng đầu nhìn ngắm với vẻ thỏa mãn, rồi đưa lại hai tấm thẻ cho Mạc Tùy. Mạc Tùy không nhận, “Anh tự giữ đi, sau còn dùng!” “Tôi không cần!” “Nào có ai không cần tiền? Nếu anh không muốn sau lại làm ăn mày thì liệu mà giữ đi.” Tùy Kỳ giật giật khóe môi, đặt thẻ vào tay cô. “Nhưng tôi không cần!” Nói xong xoay người chạy đi xếp chỗ cho mèo con của anh. Suy nghĩ của anh rất đơn giản, không có tiền thì Mạc Tùy sẽ không còn cớ để đuổi anh ra ngoài. Ở lại đây là mong ước lớn nhất của anh, anh không muốn rời khỏi căn nhà bé tí xập xệ này, không muốn rời khỏi Mạc Tùy, cũng không cho phép bất cứ ai khác ngoài bọn họ bước vào. Sóng gió qua đi, Tùy Kỳ vẫn bền bỉ trụ lại, trừ việc có thêm một con mèo, hai người lại tiếp tục trở lại cuộc sống bình thường. Chỉ có điều mấy ngày sau, Mạc Tùy lại sắp xếp cho Tùy Kỳ một chuyện, cô muốn giới thiệu bạn gái cho Tùy Kỳ. Ngại chuyện Trần Khánh Giai trước đây, lần này Mạc Tùy không giới thiệu người cùng chỗ làm nữa, chẳng may xảy ra chuyện gì lại ảnh hưởng tới công việc, hơn nữa cũng khó mở lời. Cô bảo hai người nhà Phạm Tư Nhiễm tìm giúp. “Cậu nghĩ mình là siêu nhân chắc? Tìm việc hỏi mình, tìm nhà hỏi mình, mẹ kiếp giờ tìm đàn bà cũng hỏi mình, cậu cho mình là tú bà chăn gà đấy à?” Mạc Tùy ngoáy ngoáy lỗ tai, “Chẹp, đây không phải là vì quan hệ bọn mình tốt nên mình nể mặt cho cậu đi tìm à!” “Quan hệ thì cho tôi xin, không dám nhận!” Phạm Tư Nhiễm lạnh lùng đáp. “Thôi được rồi, đừng đôi co với mình, nhanh lên đi!” “Không phải, mà là mình thật sự không có!” Phạm Tư Nhiễm bất đắc dĩ nói, “Hơn nữa giờ mình thành thương binh rồi đâu có tiện tìm?” “Vậy mình đi hỏi Tư Phàm!” “Cậu dám!” Phạm Tư Nhiễm gào lên, “Cậu mà dám để cho A Phàm nhà mình giao du với mấy con bé không đứng đắn, bà đây liều mạng với cậu!” “Đồ hâm.” Mạc Tùy bình tĩnh đáp trả hai chữ, rồi đưa tay định cúp. “Này! Không được tìm A Phàm nghe không!” Cô nàng bên kia lại gào lên, “Mình tìm cho cậu!” Mạc Tùy nở nụ cười, “Nói sớm có phải hơn không.” “Cút!” Một tuần sau đó, Phạm Tư Nhiễm gọi đến nói là tìm được người phù hợp rồi, người ta còn làm thu ngân ở một trung tâm thương mại lớn, lương tháng khá, cũng xem như là đồng nghiệp với Tùy Kỳ, vô cùng thích hợp! Mạc Tùy không ý kiến gì nhận lời luôn. Hôm đó vừa hay hai người rảnh, cô bảo Tùy Kỳ sửa soạn một chút rồi theo cô đi gặp một cô gái. Thực ra Tùy Kỳ chẳng có gì mà sửa soạn, quanh đi quẩn lại có mấy bộ quần áo nhìn đã rẻ tiền mặc đi mặc lại, may mà có gương mặt vớt vát lại, có mặc như cái bang thì cũng vẫn là một tên cái bang đẹp trai phong độ lịch lãm. Dòng người tấp nập, Tùy Kỳ đi sau Mạc Tùy mấy mét, mặt phụng phịu. Anh không có hứng thú với việc đi làm quen bất cứ cô gái nào khác, nhưng kháng nghị với Mạc Tùy cũng vô dụng, lại muốn làm cô vui anh mới miễn cưỡng nghe theo. ________________________ A hi hi…
để chúc mừng anh tìm được việc làm xin tặng anh bức tranh để nâng cao tinh thần lao động Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Betamèo mỡ Chương 9 – Loanh quanh lại thành đồng nghiệp Ngày hôm sau Mạc Tùy làm thông ca tổng cộng 10 tiếng, đến tối về tay chân vừa sưng đau vừa rệu rã. Hôm nay cô cố tình sang khu thực phẩm lượn lờ, Lư Khải còn đang bận cong mông xếp giá hàng. Cô nghểnh cái cổ đi tới, “Quản lý Lư anh đã tuyển được người chưa?” Anh ta ngửa đầu nhìn Mạc Tùy, “Chưa, vẫn trống! Sao?” “Em có một người bạn vừa thất nghiệp hôm qua, nếu không mai em đưa đến anh xem thế nào nhé?” Anh ta vui vẻ nói “Được, mai đưa đến đây! Ôi chao ôi, anh bận ngập đầu đây này!” Mạc Tùy cười cười, “Em đi đây, anh tiếp tục bận đi nhé!” Cô về đến nhà Tùy Kỳ còn chưa ngủ, đang ngồi trên ghế xem thời sự buổi tối, thấy cô về anh liền đứng dậy “Tôi đun lại canh gà cho cô, cô uống chút rồi hẵng ngủ!” Mạc Tùy xua tay, “Không cần, tôi không thích dầu mỡ!” Tùy Kỳ hơi dừng bước, cuối cùng vẫn cứ vào bếp bưng canh gà nóng ra, “Cái này không mỡ đâu, tôi còn lọc qua rồi đấy, cô thử xem!” Mạc Tùy nhíu mày, giờ cô mệt chết được chỉ muốn ngủ thôi, nào có tâm trạng mà uống canh! Cô cố nhịn cơn buồn bực nhận lấy một hơi uống hết, cô chép miệng, kinh ngạc nhìn anh, “Mùi vị không tệ đâu, ngon hơn tôi từng uống nhiều, anh làm thế nào vậy?” Anh hơi ngượng ngùng cười cười, “Tôi cũng không biết, chỉ cho vài thứ, cảm thấy phải nấu thế nào thì nấu vậy thôi!” Không ngờ người này làm theo cảm tính, còn lấy cô làm vật thí nghiệm. Mạc Tùy nhìn cái bát sứ còn hơi ấm trên tay, đừng nói người này không phải công tử mà là đầu bếp đấy nhé. Nếu thế thì cô lỗ to, tiền hậu tạ đã thỏa thuận từ trước cũng sẽ bốc hơi mất! Lúc Mạc Tùy tắm rửa xong đi ra đã sắp nửa đêm rồi. Tùy Kỳ đang cúi người trải giường chiếu, cô ngáp một cái bước đến, “Anh lại đây, chúng ta thương lượng một chút!” Tùy Kỳ dừng tay, nhìn cô. Mạc Tùy nói “Mai đi làm với tôi, nhân viên xếp hàng siêu thị, anh thấy thế nào?” “Cùng chỗ với cô sao?” “Phải!” “Vậy tôi không có ý kiến gì hết!” “Ờ!” Mạc Tùy gật đầu, rồi liếc nhanh anh, cân nhắc nói “Chuyện đó anh đừng để bị ám ảnh tâm lý nhé! Qua rồi thì cho qua đi!” Tùy Kỳ hơi sửng sốt, sau đó mặt bỗng đỏ lên, khẽ nói “Tôi biết, may là cũng chưa xảy ra chuyện gì!” Mạc Tùy nhíu mày, nhìn bộ dạng ngại ngùng của anh mà da đầu tê rần, vội ho một tiếng, “Muộn rồi, đi ngủ đi! Chuyện cần quên thì đừng nhớ nữa!” Nói xong quay người về phòng ngủ! Ngày hôm sau dậy sớm hơn bình thường, hai người đến chỗ Phạm Tư Nhiễm lấy chứng minh thư. Xuống dưới nhà, Mạc Tùy bảo anh dắt chiếc xe đạp cà tàng ra, “Anh biết đi xe không?” Tùy Kỳ sải bước đi tới, cẳng chân dưới lớp quần căng ra để lộ đường cong mạnh mẽ xinh đẹp, chân đạp một cái, “lọc cọc lọc cọc” đi một vòng rồi trở lại, vững vàng dừng trước mặt Mạc Tùy! Cô cười, “Được đó, có thể quên tên mình nhưng mấy cái này thì lại không quên được. Kể ra cũng có cái hay!” Tùy Kỳ toét miệng cười có vẻ rất vui sướng! Mạc Tùy ngồi ở yên sau, vỗ vai anh, “Đi thôi, ra cửa rẽ trái!” Khi họ tới chỗ Phạm Tư Nhiễm, cô ấy còn chưa dậy. Mạc Tùy phải gọi đến mấy cuộc mới lôi được cô ấy khỏi chăn, lúc đi ra đương nhiên sắc mặt cô ấy cũng chẳng thế tốt nổi! “Cậu có biết hôm qua mấy giờ mình mới ngủ không?” Cô chỉ vào cái tổ quạ trên đầu, quát Mạc Tùy. “Cậu đừng trách mình, mình đã nói với cậu từ tối qua là hôm nay đến lấy chứng minh thư rồi!” Phạm Tư Nhiễm ném thẳng cái thẻ chứng minh thư trong tay vào mặt Mạc Tùy, “Mẹ nó, nhưng cậu không nói là sáng sớm! Nếu biết là vào cái giờ này thì có điên mới mở cửa cho cậu!” Mạc Tùy nhanh tay lẹ mắt đỡ được, cười nói “Đừng tức giận đừng tức giận, mau đi ngủ tiếp đi, lần sau mình không thế nữa, tuyệt đối không thế nữa!” Nói xong còn rất bỉ ổi chào theo kiểu quân đội! Phạm Tư Nhiễm tức giận trừng mắt nhìn cô, rồi quay người đi! “Mau mau mau, chúng ta cũng mau đi thôi, không là muộn bây giờ. Nếu tôi muộn hôm nay nữa là xong đời luôn đấy!” Mạc Tùy kéo Tùy Kỳ vội vàng chạy đi. Khi họ đến cửa hàng, Mạc Tùy chấm thẻ thay đồng phục xong liền dẫn Tùy Kỳ đi gặp Lư Khải. Anh ta chưa nói gì đã xếp thẳng Tùy Kỳ đi bốc vác hạng nặng luôn, cũng không quan tâm tay chân mảnh khảnh như anh có nhấc nổi thùng dầu hay bao tải gạo không. Mạc Tùy ở bên cạnh nói đùa “Quản lý Lư, đây là một vị công tử thân kiêu thịt quý’ đó, anh không sợ anh ấy chịu không nổi hả!” “Anh nói cô nghe nhé, anh thiếu người đến nỗi sắp phải đi lừa lao động trẻ em rồi, chứ đừng nói đến thanh niên sáng sủa đẹp trai như cậu này!” Lư Khải vừa xếp bao gạo lên, vừa cố sức nói. Tùy Kỳ cài xong cúc áo đồng phục liền tới giúp Lư Khải một tay. “Tôi làm được!” Anh nói với Mạc Tùy. Lư Khải nghe vậy sướng rơn, “Không tệ, lần đầu có người làm ở đây mà bảo là mình làm được đấy, tôi thích!” Nhân viên bốc hàng quèn cũng chẳng phải là công việc có tương lai gì, ngoài sức khỏe thì không cần bất cứ kỹ năng nào khác. Làm ở đây trên cơ bản đều để cho qua ngày, ai lại thực sự nghiêm túc làm việc chứ. Những câu nói hừng hực khí thế như vậy ngoại trừ học sinh mới ra trường chưa có kinh nghiệm ra thì hiếm ai nói! Mạc Tùy buồn cười nhìn anh rồi về vị trí của mình, vừa hay gặp Vương Triệu Tường, cô chỉ chỉ đồng hồ trên tay, “Cháu không đến muộn đâu nhé!” Vương Triệu Tường lườm cô một cái, phất tay, “Cô đi dọn hàng ngay cho tôi!” Trong siêu thị, hầu hết là các bác gái trung niên thừa thời gian. Chuyện Mạc Tùy mang theo một anh chàng đẹp trai vào không đến một tiếng đã truyền khắp nơi. Mọi người đều biết hai người này quan hệ không đơn giản liền thầm hỏi thăm có phải là người yêu không. Mạc Tùy nghe thấy đã phải giải thích mấy lần, sau này có người đến hỏi nữa thì cô cũng lười trả lời. Có phải là vẹt đâu mà cả ngày hót đi hót lại một bài thế được. Tùy Kỳ rất đẹp trai, riêng điều này thôi cũng đủ để anh thành miếng mồi ngon rồi. Người lớn tuổi thì coi như con trai, người trẻ tuổi thì xem như người yêu hoặc bạn thân, nếu không thì chẳng có chuyện mới đến làm có nửa buổi đã có em thu ngân tặng socola rồi! Lúc tan tầm Mạc Tùy ngồi sau ăn một miếng socola đen to, vừa ăn vừa nói “Em kia tặng anh có một miếng thôi à? Sao keo thế!” “Không phải, cô ấy đưa tôi cả hộp nhưng tôi không nhận!” “Anh có ngốc không, sao lại không nhận, cho thì phải nhận, anh không ăn thì tôi ăn!” Mạc Tùy nhìn gáy anh, lên lớp một tràng, “Mai người ta cho anh phải nhận đấy, hiểu chưa?” “Nhưng tôi không thích tùy tiện nhận đồ của người khác, không có công không hưởng lộc.” Mạc Tùy cười, “Trước đây anh còn đi ăn xin cơ mà, đồ ăn đều là đồ đi xin, giờ còn dám nói không có công không hưởng lộc’ cơ đấy!” Cô lấy socola còn sót trong túi nhét hết vào miệng, nhồm nhoàm vừa nhai vừa nói “Hơn nữa, anh cũng có thể nhân cơ hội xem xem cô ấy thế nào. Nếu thấy không tệ thì làm bạn trai bạn gái cũng tốt, như vậy là tặng lại cả người anh cho người ta rồi. Công to như thế rồi nhé, lấy tý thức ăn đã là gì!” Tùy Kỳ cau mày, anh không thích những lời cô vừa nói. Ai cũng có điểm giới hạn của mình, mà điểm anh không muốn bị người khác động vào nhất chính là những ngày lưu lạc của anh. Nhưng nói thế nào thì nói, ấn tượng sâu đậm nhất của Mạc Tùy với anh chỉ có mỗi khoảng thời gian đó. Chuyện này làm anh có chút khó chịu, càng nghĩ càng thấy mất mặt, càng thấy tổn thương! Rầu rĩ một lúc, anh mới nói “Tôi không thích cô gái đó!” “A, vậy anh thích kiểu thế nào?” Mạc Tùy chọc chọc eo anh, “Dừng ở chợ một chút, tôi còn phải mua đồ ăn!” __________________________________ định nói gì cơ mà quên rồi….. À, định bảo là Tùy Kỳ chuẩn vợ hiền tương lai luôn rồi, hiền lành biết điều, lên được phòng khách xuống được phòng bếp, dễ gần chứ không dễ dãi luôn nhé.
Editor dipMBetamèo mỡ Mấy năm gần đây, phía Nam thường có tuyết rơi, chỉ có điều không bao giờ rơi lớn. Một tầng mỏng chưa kịp nhìn rõ đã tan, ngay cả màu cũng không trắng được như Tùy ghét mùa đông, đặc biệt là mùa đông sau khi tuyết rơi, đường thì ướt rượt, phủ đầy tuyết bị vô số vết chân nhuộm thành màu vàng sẫm như bùn, bẩn thỉu không biết rửa đến bao giờ cho hết. Chẳng bằng mưa phứt đi cho rồi, rửa qua là trôi, ít ra là không thấy lầy bước xuống xe, nhìn dòng người ngược xuôi trên đường mà buồn bực thở ra một hơi, hơi nước trắng xóa bay lên làm mờ tầm mắt cô trong giây lát. Bông tuyết đang rơi nhẹ nhàng bỗng bay lên không trung, gió thổi chúng nhảy múa khắp mọi phương, cho dù có che ô cũng chẳng chắn được bao vàng chạy vào gầm cầu đèn đuốc sáng trưng, hòa vào làn đường đi bộ vẫn đông đúc kể cả trong ngày tuyết. Đường dưới cầu này có hai đoạn, chỗ gần cửa ra trước mặt có một người vô gia cư dọn ổ ở đó, Mạc Tùy rảo nhanh chân đi ra nhạc đầy sức sống từ KTV vẫn vang lên rõ ràng giữa sự ồn ào của lối đi bộ. Vừa đi tới lối vào điện thoại di động lại vang lên, cô lấy ra xem một cái rồi nhận.“Giục cái mông, có một đoạn đường mà nhận bao nhiêu cuộc của cậu rồi, không thấy phiền à.” Cô lên tầng, chào nhân viên lễ tân trong sảnh, nói số phòng, “Cúp đây, đến nơi rồi.”Cửa phòng vừa mở, đập vào mặt luồng khí nóng ngột ngạt xen lần mùi thuốc lá nồng nặc khó Tùy nhíu chặt mày, khó chịu sải bước đi vào. Phạm Tư Nhiễm thấy cô mắt liền sáng lên, ném mic cho người khác chạy thẳng đến.“Sao cậu chậm thế? Chờ mỗi cậu thôi đấy.”“Thời tiết thế này chị đây ra ngoài đường cho là tốt lắm rồi, ý kiến cái gì?” Mạc Tùy cởi mũ lưỡi trai bằng nhung lông xuống cầm trên tay, mắt thì lườm sang Phạm Tư Nhiễm, “Chị nói thật chứ mùa đông thế này mà cậu còn mặc áo voan được hả?”Phạm Tư Nhiễm bỉ ổi ưỡn ẹo lắc lắc vòng eo thon, khiêu khích nhìn cô, “Đây thích vậy đấy.”“Con não.”“Ai, đừng nói chuyện này nữa, chúng mình nói chuyện quan trọng.” Phạm Tư Nhiễm xua tay, ôm cổ Mạc Tùy kéo cô lại gần một chút, rỉ tai cô “Vừa nãy Trần Lương Sinh cũng đến, mình đang định nói trước với cậu, kết quả mình chưa kịp nói cậu đã cúp rồi, không trách mình được đâu!”Mạc Tùy nhìn con bé giả vờ vô tội trước mặt mà cắn răng, ánh mắt lại không tự chủ được liếc nhìn vào trong. Giữa một đám trai thanh gái lịch, cô lập tức phát hiện Trần Lương Sinh đang ngồi yên tĩnh trong một góc, trên sống mũi cao là chiếc kính không gọng, vẫn dáng vẻ nhã nhặn lịch sự như bình thường.“Triệu Yến Phi không đến à?” Triệu Yến Phi là bạn gái của anh ta nhiều năm nay, tình cảm rất tốt, bây giờ hai người đã đi làm rồi nhưng vẫn như hình với bóng.“Ừ, hình như là về quê.” Phạm Tư Nhiễm trả lời không chắc chắn Tùy trầm ngâm gật đầu, lại nhìn Trần Lương Sinh. Đúng lúc ấy anh cũng nhìn sang đây, ánh mắt hai người gặp nhau giữa không trung, anh cười, giơ tay vẫy cô.“À… Mình sang chỗ anh ấy.”Phạm Tư Nhiễm bật cười. “Không có tiền đồ.”Mạc Tùy thô lỗ đẩy mấy người ôm ôm ấp ấp chắn đường trước mặt, ngồi xuống cạnh Trần Lương Sinh. Trong bầu không khí chẳng lấy gì làm sạch sẽ mà cô vẫn có thể ngửi được hương vị nhẹ nhàng thơm mát của anh. Có một khoảnh khắc, cô cho rằng mũi mình thực sự thính hơn cả chó, chỉ có điều, sự thính nhạy này chỉ xuất hiện với anh mà thôi.“Anh tưởng hôm nay em sẽ không đến.” Trần Lương Sinh cầm một ly đồ uống gần đấy đưa cho cô, “Tửu lượng không tốt thì hôm nay đừng uống rượu.”Mạc Tùy nhận lấy, đầu ngón tay chạm đến cổ tay áo của anh, không khỏi run lên nhè nhẹ.“Đã tìm được việc chưa?”“Rồi, vừa tìm được hai hôm trước.” Mạc Tùy nhấp một hớp đồ uống lạnh Lương Sinh hơi nhíu mày, “Không thấy mệt chứ? Nếu như thực sự không ổn anh có thể sắp xếp cho em một chân.”“Không cần, em thấy rất ổn.”Anh dừng một chút, nói sang chuyện khác, “Hôm qua anh gặp chú, anh nghe chú nói em chuyển ra ngoài, đang yên lành chuyển ra làm gì?”“Học cách sống tự lập không phải rất tốt sao? Em thích ở riêng.” Mạc Tùy thản nhiên nói.“Nhưng con gái một thân một mình ở ngoài không an toàn, chú cũng lo lắng, mấy hôm nữa chuyển về đi!”“Không thích.”Vẻ nhu hòa trên mặt Trần Lương Sinh tắt dần, “Em có thể đừng tùy hứng như vậy được không?”“Vậy anh có thể đừng nhắc đến chuyện này được không?” Mạc Tùy không nhịn được lên giọng. Tình cảm thầm kín của cô với Trần Lương Sinh ai có mắt đều thấy, hai đương sự cũng đều biết, chỉ đè nén không vạch trần mà thôi. Ở trước mặt anh, Mạc Tùy vẫn luôn cố giữ gắng hành xử sao cho tốt nhất, nhưng thường chỉ được một hai câu là sẽ nổi xung.“Vì sao không thế nhắc? Anh chỉ muốn tốt cho em mà thôi.” Trần Lương Sinh nghiêm túc nhìn cô, nhấn mạnh “Đã bao nhiêu năm rồi sao em vẫn còn cư xử ấu trĩ như thế? Để cho bố mẹ mình được an tâm có gì không tốt?”Mạc Tùy đặt mạnh cốc thủy tinh xuống bàn đứng dậy định đi, Trần Lương Sinh giữ cô kéo giật lại, “Anh còn chưa nói được hai câu em đã định bỏ đi hả? Em nói xem đã bao lâu rồi chúng ta không gặp? Có cần thiết phải thế không?”Trần Lương Sinh đi thực tập mấy tháng ở thành phố khác, cứ một thời gian lại về một lần. Mạc Tùy luôn trốn anh không chịu gặp mặt, hôm nay nếu không phải anh nhận được tin từ trước thì có lẽ cũng không gặp được nhớ anh, chỉ là đang ẩn nhẫn mà thôi. Con người có lúc bi ai vậy đấy, đôi khi chỉ một tình cảm đơn giản nhất thôi cũng không thể biểu đạt.“Em cũng thấy không cần, nhưng anh có thể đừng cố chọc vào em được không? Ngồi cạnh anh em luôn thấy khó chịu, đứng ngồi không yên, anh hiểu không?”Mạc Tùy từ trước đến giờ rất không thích người khác ra vẻ người lớn dày dạn kinh nghiệm mà xen vào chuyện của cô. Trần Lương Sinh lại hết lần này lần khác chọc vào điều này. Là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau Mạc Tùy nhịn anh không phải một hai lần, sự khoan dung của Mạc Tùy đối với anh là lũy thừa tịnh tiến, nhưng cái gì cũng có giới hạn của người không nói gì nữa, Mạc Tùy xị mặt ngồi một lúc rồi chuẩn bị rời đi. Phạm Tư Nhiễm thấy không giữ được người bèn cầm áo khoác của mình chạy đến, Trần Lương Sinh cũng theo đằng sau.“Anh đưa em về.” Trần Lương Sinh đón một chiếc taxi nói với Mạc Tùy.“Không cần, em và Tư Nhiễm định đi dạo bộ một lát, anh đi trước đi.”Phạm Tư Nhiễm và Trần Lương Sinh không hẹn mà cùng nhìn cô, một người kinh ngạc, một người lạnh lùng. Hai người đều biết Mạc Tùy có độ ỳ cao đến mức nào, cô mà cũng muốn đi dạo bộ á?Vớ xế taxi đã giục mấy lần, Mạc Tùy thản nhiên nói, “Đi đi!”Cánh tay đặt trên cửa xe của Trần Lương Sinh giật giật, sau đó anh xoay người lên xe. Chiếc xe nhanh chóng biến mất ngoài tầm mắt của Tư Nhiễm huých huých người vẫn đang xuất thần nãy giờ, “Có về nhà không? Hay là đi với mình qua chỗ A Phàm?”“Không có hứng thú, không muốn làm bóng đèn.”“Sặc, làm như đây hoan nghênh cậu lắm ý.” Phạm Tư Nhiễm lấy từ trong túi ra một cái hamburger đưa cho cô, “Cầm lấy rồi biến về nhà đi!”Chạm vào một cục lạnh ngắt rắn đanh, Mạc Tùy bóc ra nhìn nhìn, “Cậu để dành cái của này từ bao giờ? Chưa lên mốc chứ?”“Yên tâm, không độc chết được đâu.”Phạm Tư Nhiễm cũng lên xe đi, Mạc Tùy kéo kín áo khoác rùng mình một cái đi đến bên kia đường. Lúc đi qua gầm cầu người vô gia cư kia còn ở đó, cô tiện tay ném cái hamburger lại, sau đó tiếp tục sải bước như số cô đen, người ta gọi xe thì nhanh ào ào như xe từ trong gara nhà mình lái ra, vậy mà đến lượt cô là y như rằng giống bị táo bón, cả nửa tiếng đồng hồ không có động tĩnh Tùy giậm chân làu bàu chửi thầm vài tiếng, xoay người định sang chỗ khác xem quả là hết hồn đến mức sững cả người. Một người đàn ông bẩn thỉu đang đứng sau lưng nhìn cô chằm Tùy lùi lại một bước, cảnh giác mặt đối mặt với anh ta, “Ông anh, có việc gì sao?”
Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Beta mèo mỡ Chương 61 – Xuất viện Mạc Tùy hôn mê một ngày mới tỉnh. Nhìn một màu trắng toát trước mắt cô có chút thất thần, sau đó mới từ từ nhớ lại mọi việc. Cô nhớ rõ đêm đó vừa đi che chuồng gà xong bước được vài bước thì nhà sập, có cái gì đó đập mạnh vào đầu cô, sau đó cô ngất. Trong thời gian ấy thỉnh thoảng cô tỉnh lại, nhưng toàn thân đau đớn không còn sức để kêu cứu. Trên mặt có rất nhiều chất lỏng chảy xuống, mang theo vị rỉ sắt đậm đặc và mùi bùn đất, hiển nhiên đó là máu, hơn nữa còn là máu của cô. Ngay sau đó cơn buồn ngủ kéo tới, cô cố gắng giữ mình tỉnh táo, nhưng vô ích. Sau đó cô lại bắt đầu nằm mơ, mơ hồi còn bé ở trong một ngôi nhà lớn rất đẹp, hồi ấy một nhà ba người sống với nhau, mẹ cô mặc váy trắng đứng trong phòng bếp nấu canh, cô vui vẻ chạy tới, nhưng khi người ấy quay mặt lại, khuôn mặt lại biến thành Phương Như Thần, nét mặt ngại ngùng ngượng ngập như khi mới gặp lần đầu. Anh bưng bát canh ấm nóng thơm nức đưa tới trước mặt cô, nói một câu mà cô hằng quen thuộc “Mạc Tùy, nhân lúc còn nóng mau uống đi!” Cô đột nhiên thấy lòng mình tê dại, cảm giác khó thở ập tới. “Tùy Kỳ!” Trong cơn mê cô rên rỉ hai tiếng, khóe mắt chảy xuống hai vệt nước mắt dài, nhanh chóng hòa với máu. Phương Như Thần thấy cô tỉnh lại, bật dậy bấm chuông trên đầu giường, các bác sĩ rất nhanh theo nhau vào kiểm tra toàn diện cho cô, ghi lại các thông số cần thiết xong lại mau chóng ra ngoài. Trong phòng bệnh lại trở nên yên lặng, Phương Như Thần đang đứng bên cửa sổ khuấy cái gì đó, nửa khuôn mặt nhìn nghiêng vẫn hoàn mỹ như thế, chỉ là có chút hốc hác. Mạc Tùy lén nhìn anh, cảm giác có gì đó là lạ, nhưng không thể nói rõ là lạ ở đâu. Rất nhanh, Phương Như Thần quay người bước tới, trên tay bưng một cái bát nhỏ, bên trong là cháo. Mạc Tùy mới tỉnh chỉ ăn được đồ ăn lỏng. Anh ngồi vào mép giường múc một thìa đưa tới bên miệng cô, mắt nhìn chằm chằm vào miệng cô, mặt không biểu cảm. Mạc Tùy máy móc há miệng ăn, đối diện với Phương Như Thần như thế này có vẻ hơi lúng túng. Anh không hề để ý đến sự gượng gạo của cô, vẫn thong thả đút từng thìa từng thìa một. Chẳng mấy chốc Mạc Tùy không ăn nổi nữa, nhiều ngày chưa ăn gì nên cô không có tí khẩu vị nào. Động tác của Phương Như Thần vẫn không dừng lại, Mạc Tùy cố ăn thêm một miếng nữa, rồi tránh đi, nhìn anh khổ sở nói “Thôi, em no rồi!” Động tác của anh vẫn cứ tiếp tục, Mạc Tùy bất đắc dĩ, “Phương Như Thần!” Anh ném thìa vào bát, phát ra tiếng cạch rất vang, sau đó đứng dậy đi sang bên, trong lúc ấy còn không nhìn cô lấy một cái. Bấy giờ Mạc Tùy mới nhận ra hình như anh đang tức giận, nhưng không biết mình đã chọc anh giận lúc nào. Hàng ngày Mạc Tùy đều cần làm vệ sinh, mà người làm việc đó đương nhiên là Phương Như Thần. Khi biết chuyện này, đột nhiên cô cảm thấy muốn chết quách đi cho xong. “Thực ra có thể gọi y tá làm cho mà!” Cô chật vật đề nghị. “Không cần!” Anh nói ít mà ý nhiều, rồi giơ tay lên bắt đầu cởi cúc áo của cô. “Này này này!” Mạc Tùy khổ sở muốn cản nhưng rõ ràng không có hiệu quả gì, mà cô cũng chẳng có sức để chống cự. Cô nhìn khuôn mặt không đổi sắc của Phương Như Thần cuối cùng chịu thua. Anh thành thạo cởi áo cô, tránh chỗ bị thương, lau rất thuần thục. Hai năm rồi chưa “trần trụi” trước mặt anh trong lúc tỉnh táo, mặt Mạc Tùy đỏ đến độ có thể luộc được trứng. Phương Như Thần cũng dần thở gấp, nhưng hoàn toàn không có hành động vượt rào nào. Dù anh có muốn làm gì cũng phải chờ cơ thể Mạc Tùy cho phép đã. Cứ như thế, chừng nửa tháng sau Mạc Tùy xuất viện. Trong thời gian đó Lục Thố có tới nhiều lần, nhưng không lần nào ở lại lâu. Phương Như Thần nói rất ít, không phải cần thiết thì nhất quyết không mở miệng, hàng ngày không xử lý chuyện công ty thì là chăm sóc Mạc Tùy. Mạc Tùy lại về nhà trọ trong trấn nhỏ. Ngày đầu tiên về nhà, tất cả mọi người trong khách sạn đều đến thăm cô. Lâu rồi không đông người như thế, tâm trạng cô cũng vui vẻ lây. Nhưng sắc mặt của Phương Như Thần thì không tốt lắm, đoàn người nhìn nhau, để lại quà rồi thức thời ra về ngay. Mạc Tùy nhíu mày nhìn anh, bất mãn trong thời gian gần đây cuối cùng cũng bùng nổ. “Người ta cũng là có ý tốt mới đến thăm em, sao anh lại tỏ thái độ như thế? Nếu anh không thích ở đây thì có thể đi, em không ép anh ở lại.” Phương Như Thần mặt tái mét nhìn cô, “Em chỉ mong anh đi thôi đúng không, nói em hay, cả đời này anh sẽ không đi đâu cả, tốt nhất em nên biết điều đó rồi ngoan ngoãn mà ở bên cạnh anh đi. Mạc Tùy, anh đã khoan dung với em quá rồi, em đã không thèm để ý anh cần gì phải tự làm khó mình?” Chuyện lần này anh không bao giờ muốn phải trải qua nữa, anh cũng không có khả năng chịu được thêm lần thứ hai. Biện pháp duy nhất là không để Mạc Tùy rời khỏi tầm mắt của anh, một chút cũng không được. “Em không có ý đó!” Mạc Tùy chỉ nói như vậy. Người chưa từng cận kề cái chết sẽ vĩnh viễn không hiểu được cảm giác bất đắc dĩ và tuyệt vọng ấy. Khi đối mặt với tử vong, tình cảm và lưu luyến chôn sâu dưới đáy lòng mới là chân thật nhất. Cô nhớ rõ, hình ảnh cuối cùng trong đầu là khuôn mặt tuấn tú của Phương Như Thần. Người đã chết một lần thì rất nhiều chuyện nghĩ mãi không thông đều sẽ trở nên rõ ràng, cũng không còn gì phải rối rắm khó xử nữa. Chỉ cần được sống, người mình yêu cũng bình an khỏe mạnh ở bên cạnh mình là đủ rồi. Có lẽ đây chính là sự trưởng thành mà người ta thường nói, đương nhiên cái giá phải trả cũng thật lớn. Mà Phương Như Thần thì không muốn nói nhiều, anh chỉ nghĩ rằng Mạc Tùy còn đang vô cùng bài xích anh, vẻ mặt phản kháng nhẫn nhịn này anh không muốn thấy, nếu cả hai đều không thoải mái thì cần gì phải nói thêm. Phương Như Thần chăm sóc cho cô rất tốt, cẩn thận tất cả mọi việc. Thỉnh thoảng họ nói chuyện, hay xuống tầng tản bộ, nhưng cứ nhắc đến việc Mạc Tùy muốn ra ngoài một mình hoặc đi xa hơn một chút là câu chuyện lại kết thúc với sự im lặng của anh. Nửa tháng trôi qua trong không khí như bình yên mà dường như cũng không bình yên này, Mạc Tùy đã hồi phục tương đối, cả ngày ở nhà cô rảnh rỗi đến mọc mốc trên người, vậy nên cô chuẩn bị đi làm bình thường. Lúc ăn cơm, cô chủ động nói chuyện này với Phương Như Thần. Anh bình tĩnh nói “Để thêm một thời gian ngắn nữa đã.” “Nhưng em đã khỏi rồi.” “Nhưng anh lo.” Anh nhìn thấy bát Mạc Tùy đã hết lại xới cho cô lưng bát nữa, “Ăn nhiều một chút, hôm nay anh làm món sườn em thích này.” “Vậy anh nói một thời điểm cụ thể đi, bao giờ em có thể đi làm.” Cô nhượng bộ một bước. Anh lưỡng lự, “Anh mong sau này em đừng đi làm nữa.” Mạc Tùy nhíu mày, “Vì sao?” “Chuyện này trước đó chúng ta đã nói rồi, anh không hy vọng em cách anh quá xa, anh cũng không hy vọng anh không trông thấy em, cho nên em cứ ở nhà là tốt nhất.” Mạc Tùy nhìn khuôn mặt bình tĩnh kì lạ của anh, đột nhiên cảm thấy hình như anh hơi bất thường, có vẻ cực đoan quá mức. Làm gì có người nào tồn tại trên thế giới này mà không tiếp xúc với thế giới bên ngoài? Cô suy nghĩ một chút rồi nói “Cứ cho là em không ra ngoài, vậy anh có thể không bao giờ ra ngoài được không? Công ty của anh thì sao? Chẳng lẽ không có người lãnh đạo sao?” “Chính sách do người tạo ra thì cũng có thể thay đổi. Ở đây anh cũng vẫn có thể lãnh đạo được Phương thị!” Anh gắp thức ăn đặt vào bát cô, “Ăn cơm tập trung vào, đừng nghĩ nhiều quá vậy.” Mạc Tùy lập tức quẳng đũa đi, mắt nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt, thất thần. Tay Phương Như Thần đang gắp thức ăn hơi khựng lại, rồi anh liền đặt đũa xuống, tay lại giơ lên xoa đầu cô, “Ngoan nào, đừng giận dỗi.” Mạc Tùy lạnh lùng nhìn anh, chậm rãi gằn từng chữ, “Anh điên rồi!” Phương Như Thần cười cười, không nói gì nữa. ______________________________ mèo Có nên thêm vào thể loại là “nam9 là bi, thần kinh ko ổn định, độc giả cẩn thận trước khi vào” như cảnh báo nhà có chó ko nhỉ v dip mặc dù nam chính là bi với thần kinh không ổn định không liên quan nhưng mà nhà có chó thì phải thả chứ
46 bình luận về “TRỌN ĐỜI EM NUÔI ANH – NGHIÊU TAM THANH” Hihi em thích kiểu truyện nam mất trí í ~ Có ngược nam ko ss? Kiểu ngược đãi osin có gọi là ngược ko Em thích ngược tâm nhưng mà kiểu ngược đãi osin có vẻ không tệ =]] hahaha ngược osin like like like v Truyện có vẻ hay namc ngáo ngáo thế poster nhà b đẹp lắm ấy..lần đầu ghé nhà b đọc truyện này củng vi bìa bắt mắt sau khi hồi phục trí nhớ có yêu nữ chính nữa không vậy lịch post truyện này như thế nào? bạn có làm tiếp bộ này nữa không vậy mèo Hehe vừa mới biết đến bộ này, đọc hay quá, cảm ơn bạn nhiều nha, mà bộ này có bao nhiêu chương vậy bạn >.”< PS đọc hết 10 truyện mèo đã hoàn rồi *khẩu vị nặng* mà giờ mới thả tim lại Cố lấp mấy hố nhanh nhá mèo. Tui chỉ đợi truyện hoàn rồi đọc thôi, chứ tui sợ mấy hố của cô lắm ._. *ủng hộ mều* Ôi ôi! Mới đok đk 1/3 chặng đường của ko lối thoát. .giờ mò mẫm sang đây thấy ố ze tung bông.. . 🌻🌻🌻 Truyện hoàn rùi! Hạnh phúc quá! An ủi đk con tim non nớt già khú đế của m khj lỡ thả tym vô ko lối thoát! An ủi.. An ủi.. Mèo ơi! Chờ một ngày nắng để b lấp đầy cho con tym rơi vào ko lối thoát Của mềnh! Mình tin mèo.. Iu mèo.. Nên..nàng có hậu cung ko? M Tự đề cử mãnh liệt Nè! Thỏa sưca chà đạp lun! ~\≧▽≦/~ dạo này trẫm bận quá, hậu cung thành lãnh cung hết rồi Mèo ơi * Mèo cho phép Thiên mang truyện này sang dđlqđ đc ko Mèo ^_^ Thiên hứa sẽ ghi đầy đủ nguồn 😀 Mèo cho Thiên mang đi quảng bá’ nhaaaaaa ^o^ Bộ này m làm chung vs 1 bạn nữa nên ko mang đi nhé hiuhiuhiu…. 😦 Cảm ơn Mèo đã rep lại Thiên * lần đầu ghé trang = chưa đọc truyện nào nhưng nhìn mấy cái bìa là thấy cưng rồi = cảm ơn editor nha = Mèo mỡ bệ hạ Truyện này là mạc thế à Em nhảy hố nhà ad đây, trên dường bò trườn xem review nên nhảy luôn Trả lời
trọn đời em nuôi anh